#GửiTimThươngMến - HAI NGƯỜI BỐAnh! My PaPa! Lá thư này chắc không bao giờ em gửi cho

#GửiTimThươngMến - HAI NGƯỜI BỐ
Anh! My PaPa!
Lá thư này chắc không bao giờ em gửi cho Anh đâu- người Anh mà tất cả bạn bè em đều ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ vì em là một "đứa trẻ" may mắn. May mắn vì có ...Hai Người Bố.
Anh là Anh Cả trong gia đình 3 trai, chỉ có một mình em là Gái út ít. Anh hơn em nhiều tuổi vì khi có Anh và Anh Chiến, bố đi B. Giải phóng miền Nam, Bố trở về mới sinh thêm anh Trường và Em. Em còn nhớ, hồi nhỏ, mỗi lần bạn bè đến nhà mình chơi, chúng nó đều tưởng nhầm anh- Anh Cả của em - Là Bố.
Vì em nhớ, những năm em còn là con bé Dung Quắt nhỏ như cái kẹo, Anh khi đó đã là chàng sinh viên Ngân hàng. Thời đấy, sinh viên nghèo lắm, ai cũng râu tóc xum xuê, mặc quần ống loe bạc phếch. Anh cũng vậy, lại hơn em nhiều tuổi. Nên nhìn anh như ông già.
Ngày nhỏ, Anh yêu chiều em nhất.
Em còn nhớ, trước con ngõ nhỏ nhà mình là một cây ca du lớn, gốc cây có cả một cái hốc to mà một cô bé nhỏ 5 tuổi như em có thể ngồi vào. Những ngày cuối tuần, Anh đi học trên Hà Nội về. Anh học nghành kinh tế nhưng lúc nào cũng giắt một cái bút chì với tờ giấy trắng đục đục sau lưng tay ôm cây đàn ghi ta cũ mèm. Lãng tử vô cùng.
Em nhớ, mỗi cuối tuần anh đi học về, em lại nhõng nhẽo bám đuôi đòi anh đánh đàn.Anh trèo lên bậc cây cao, lần lượt hai anh cũng trèo lên đấy, chỉ có cô bé con là em được các anh đặt vào cái mảnh vỡ máy bay B52 nhặt được, thì ngồi dưới gốc. Thế rồi anh đàn, những bản nhạc cổ diển (tuy ít), những bài ca thanh niên kiểu như "nếu tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn ghi ta", những bản nhạc Nga mà anh thích, anh say sưa đàn, các em thì say sưa nghe, thấy như cả một bầu trời trong đấy. Ngón đàn nghiệp dư của anh theo em mãi cho đến bây giờ... . Với em, đó là trái tim "người nghệ sĩ" vô âu lo cộng thêm cái ngây thơ trong sáng của những đứa em nhỏ, và hơn nữa, là khung cảnh của thị trấn nhỏ về đêm yên tĩnh,trong lành, tiếng lá cây cadu va vào nhau xào xạc. Một sự cộng hưởng trong ngần, dàn giao hưởng thiên nhiên,một bản nhạc bất tận như trong truyện cổ tích....
Em nhớ, Ngày anh mới đi làm, phần lương của anh luôn dành ra một khoản nhỏ để mua đồ chơi và sách truyện cho em. Ngày đấy, mấy đứa trẻ cùng xóm có bộ đồ chơi nấu ăn bằng nhựa như em đâu. Em ham đọc sách, nhưng cả tủ truyện của Anh đều bị em phá cho tanh bành cả.
Ngày bé, cũng là anh cắt tóc và tắm cho em. Con nhóc đen nhẻm cháy nắng bao nhiêu năm chỉ có quả đầu của cô bé Mai ka trong bộ phim khoa học viễn tưởng cùng tên.
Ngày bé, cũng chính anh trích phần nhỏ trong lương đăng ký lớp học Tiếng Anh đầu tiên ở thị xã cho em.
Ngày bé, em luôn là ... nhân vật chính trong những bức tranh màu nước anh vẽ. Con bé tóc ngắn, mắt to thô lố, bé như cái kẹo ...
Thế rồi chả thể bé mãi, em lớn lên....
Nhưng bao nhiêu năm nay, thì em vẫn như một đứa "con gái nhỏ" với Anh. Có lẽ, cùng với Bố, chưa khi nào Anh thôi không lo lắng cho em.
Ngày mẹ mất, bố suy sụp rồi từ đó đau ốm liên miên, Anh như cái Cây vững chãi để cho Bố và chúng em dựa vào. Chưa khi nào em thấy anh khóc . kể cả ngày mẹ mất, anh chỉ đứng lặng, khoé miệng giật giật. Từ công việc cho đến cuộc sống, đến cách làm người, anh luôn là tấm gương cho chúng em. Nhưng đứa em mà anh luôn lo lắng, khổ tâm, yêu thương và bao bọc nhất là em.
Em- đã Trải qua bao sóng gió, bao thị phi, bao vấp ngã, bao mệt mỏi, bao khốn đốn- cuối cùng Anh vẫn chọn cách tha thứ, yêu thương, xót xa và bao dung.
Mà Anh thì càng ngày càng có tuổi. Anh già hơn tuổi rất nhiều...
Với em, Anh như một người Bố. Một người Bố như bố Sơn và giống như bất cứ ông bố nào trên thế giới này: yêu thương các con vô điều kiện.
Mà em, hình như chưa bao giờ biết nói từ "xin lỗi" và "cảm ơn" với Anh. Tệ thế.
Cảm ơn Anh trai em, vì tất cả- My Papa
P/S: chiếc bánh sinh nhật mình làm tặng Anh từ khi mình mới bắt đầu làm bánh.
#Hạnhphúclà
#ThửTháchMùaHè
#YêuBếp
#EsheepKitchen

#GửiTimThươngMến - HAI NGƯỜI BỐAnh! My PaPa! Lá thư này chắc không bao giờ em gửi cho

Để lại phản hồi bài viết