#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.
Thương gửi Bố của chúng con!
Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá thư rồi? Con cũng không nhớ nữa. Nhưng nay nhận được lá thư này của con chắc hẳn Bố sẽ ngạc nhiên và thắc mắc lắm đúng không ạ? Thời buổi này mà còn ngồi viết thư thì quả là “ Rảnh quá mà”. Vì chỉ cần nhấc điện thoại lên là có thể nói chuyện với Bố cả buổi rồi. Nhưng thực tế những lời trực tiếp không thể nói, không thể diễn tả hết điều con muốn gửi tới Bố.
Bố yêu quý!
Bây giờ mỗi khi nói về tình yêu thương của các ông Bố với con gái. Mọi người đều bảo” Con gái là người tình kiếp trước của Bố”, như để thể hiện sự ganh tị của mình Bố nhỉ? Con thì không biết liệu có đúng thế không? Nhưng thực sự để được làm con của Bố thì kiếp trước con cũng đã phải tu cả ngàn kiếp rồi. Con cảm thấy mình thật là may mắn và hạnh phúc.
Ngay từ ngày còn nhỏ, khi con học lớp 1, còn nhớ mỗi buổi tối ăn cơm xong mà không có việc là Bố sang bác hàng xóm uống trà, Mẹ lại bắt con ngồi vào bàn học để luyện chữ. Con thì thuận tay trái nên chuyên cầm bút tay trái. Mẹ ngồi cạnh cầm cây thước kẻ gỗ hình vuông khoảng 1,5cm, con cứ chuyển bút sang tay trái là mẹ gõ vào ngón tay để con phải cầm bút sang tay phải. Mắt thì cứ díp lại ngủ gật. Nhưng nghe tiếng bước chân và hắng giọng của Bố từ xa là con òa khóc nức nở. Bố về hỏi: Con gái sao thế? Thôi muộn rồi, học thế thôi, đi rửa chân tay rồi ngủ, mai học tiếp. Con chỉ chờ có thế là tỉnh như sáo sậu co cẳng chạy đi rửa tay chân luôn, rồi chui lên giường cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp.
Con còn được nghe ông nội và các bác kể lại ngày xưa Bố học rất giỏi nhưng vì gđ đông con nên ko thể cho Bố đi học đại học được. Học hết cấp 3 Bố phải từ bỏ ước mơ của mình để ở nhà chăm sóc cụ và ông nội con. Nhưng với ý chí vươn lên thoát nghèo, Bố đã tự mày mò, tìm hiểu và học được nghề sữa chữa điện tử. Bố làm việc với uy tín và trách nhiệm. Chính vì thế mà công việc của Bố luôn quá tải, Hôm nào con cũng thấy Bố cặm cụi làm việc đến 13-14h chiều mà vẫn chưa chịu ăn trưa. Nhiều đêm thức giấc, vẫn thấy bóng Bố khắc khoải bên bàn làm việc. Bố bảo: “Lỡ hẹn với khách thì nên giữ lời, làm việc phải có uy tín và trách nhiệm”. Bố còn nói : “ Bố cố thêm chút nữa để tụi con được học hành tử tế và học luôn dùm bố”. Lúc đó chúng Con chỉ biết vô tư hưởng thụ, có ngờ đâu rằng chính những cái “ Cố thêm chút nữa” của Bố lúc đó đã khiến Bố bị đau dạ dày và thoái hóa đốt sống lưng. Gặp những hôm trái gió trở trời, những cơn đau lại thì nhau ùa về để hành hạ cơ thể gầy gò của Bố. Vất vả là thế nhưng Bố luôn dành ra 2 ngày trong tuần để thay phiên cho tụi con ra Hà Nội chơi, Khi thì ra bờ Hồ thưởng thức cây Kem Tràng Tiền mát lạnh, hôm thì kết hợp đi lấy hàng ở Chợ Trời cho tụi con thưởng thức tô phở nóng hổi, thơm lừng. Những hôm trời mưa bão không kịp đi lấy hàng Bố lại xuống bếp nấu cho cả nhà những món ăn ngon, đêm đến Bố cầm đèn pin ra đồng soi ếch, bắt nhái. Gần sáng về là đầy cả giỏ, hôm sau cả nhà mình lại có món ếch xào măng, ếch nấu mướp ngọt lịm và chả nhái thơm lừng. Rồi nào là cá, là chuột đồng, là ốc…Con nhớ như in vào một tối mùa hè khi nhà mình được 1 bác cho 1 bó dọc mùng tím. Bố bảo để Bố làm món nộm dọc mùng, sau khi làm xong bố bảo hình như loại dọc mùng này hơn tê tê họng. Con là đứa háu ăn nên ngồi trực từ đầu, con không tin bảo Bố để đấy con thử cho. Kết quả là miệng con sưng vù lên vì ngứa và sợ đến tận bây giờ.
Đối với tất cả mọi người sống trong khu nhà mình thì bảo Bố là người quá nghiêm khắc và nóng tính. Vậy mà với 2 "Bình rượu mơ"của Bố thì Bố luôn dành thời gian, luôn “ Bênh vực” mỗi khi chúng con cần và chưa bao giờ Bố cầm roi đánh tụi con cái nào.
Còn nhớ ngày xưa Bố là người hút thuốc nhiều nhất làng, đã bao lần Bố quyết tâm bảo bỏ mà ko thể bỏ được. Vậy mà đến thời điểm khi các anh con chuẩn bị bước vào tuổi dậy thì. Bố hạ quyết tâm lấy ngày 31/5 là ngày phòng chống hút thuốc để bỏ thuốc. Bố bảo: Muốn con nghe lời mình, thì mình phải làm tấm gương để cho con noi theo,và Bố đã làm được. Cho đến bây giờ Bố là người không hút thuốc, không cờ bạc, không nhậu nhoẹt. Bố là mẫu người đàn ông mà chị em hiện nay đang "Săn lùng" đó. Con luôn cảm thấy tự hào và hãnh diện mỗi khi kể về Bố với bạn bè mình.
Có lẽ khoảng thời gian khó khăn nhất của gia đình nhà mình là thời điểm cả mẹ và anh con phải nhập viện vì bị sỏi thận và giun chui cuống mật Bố nhỉ? Lúc đó Bố như Siêu nhân vừa lo lắng, chạy đi chạy lại giữa 2 viện nơi có anh và mẹ đang nằm điều trị. Rồi lại tranh thủ về lo cho 3 đứa con đang nheo nhóc ở nhà. Nhưng trong 4 anh em tụi con thì có lẽ con được bố yêu thương chăm sóc nhất. Ngày bé con hay ốm dặt dẹo ngày nào bố cũng đi soi cóc về làm ruốc cho con ăn, ăn nhiều đến nỗi biệt danh “Cóc”đã gắn với con suốt hơn 40 năm qua. Cũng chính vì vậy mà đến bây giờ mỗi khi Bố không may phải nằm viện hay đi khám thì con sẽ là người chăm sóc, đưa Bố đi khám và không ngại khi phải cõng bố trên vai. Còn nhớ hôm Bố bị ngã gãy chân, đưa Bố ra viện 103. Viện đông tìm mãi không có xe để đẩy Bố đi chụp phim. Trong phòng thì đã gọi đến tên. Con bèn bảo Bố lên đây con cõng, người con tuy nhỏ nhưng vì là con của "Siêu Nhân" nên con rất khỏe. Khi cõng Bố trên lưng khiến cho bao ánh mắt nhìn đầy hoài nghi và có vẻ thương cảm. Hỏi người nhà đâu mà để 1 mình con gái " mảnh mai" đưa Bố đi khám? Mọi người đâu có hiểu, được chăm sóc Bố những lúc như thế khiến cho con thật hạnh phúc. Giờ mỗi lần về thăm bố mà ngủ lại, con chẳng ngại ngùng đều đòi được ngủ cùng Bố. Nằm cạnh Bố, với thân hình gầy gò, xương xẩu mà sao con thấy bình yên rất lạ.
Con còn nhớ vào năm 1994 nhà nước đưa ra chỉ thị cấm sản xuất và đốt pháo nổ. Bố mẹ đã quyết định chuyển cả nhà vào Lâm Đồng để làm ăn và sinh sống. Ở nơi đất khách quê người, mẹ mở 1 tiệm tạp hóa nhỏ, còn Bố thì sửa chữa xe máy, xe đạp. Nhờ có đôi bài tay khéo léo, giá cả phải chăng và làm ăn uy tín nên chẳng bao lâu cửa hàng của Bố rất đông khách. Khách đông cũng đồng nghĩa với việc bỏ ăn, quên ngủ của Bố. Bố đã lao động, làm việc không ngừng nghỉ, có hôm Bố vừa ngồi vào mâm cơm đã phải bỏ chén cơm xuống để ra làm cho khách. Có hôm vừa say giấc có người gọi, Bố lại lục đục dậy. Mẹ không đồng ý Bố làm đêm, sợ kẻ xấu lợi dụng đêm hôm để cướp. Bố lại bảo” Đêm hôm xe hỏng người ta mới nhờ, mình không giúp họ dắt xe đi trong đêm đến bao giờ, mà như thế cũng nguy hiểm lắm. Mình cố thêm một chút vừa làm phúc, vừa lại có thêm đồng ra đồng vào, đến lúc nào không làm được nữa thì thôi.
“Cố thêm một chút” nhọc nhằn, vất vả là thế nhưng con vẫn luôn thấy nụ cười nở trên môi Bố và gia đình luôn ấm áp tình yêu thương, hạnh phúc đong đầy. Trong ký ức của con Bố luôn là mẫu hình lý tưởng và được con đặt ra làm mẫu chuẩn để chọn người làm chồng sau này. Chẳng cần phải cao to, đẹp trai, chẳng cần phải giàu có. Cứ bình dị, chân chất và yêu thương con vô điều kiện như Bố là được Bố nhỉ.
Có lẽ, cũng chính nhờ cái sự” Cố thêm một chút” và tình yêu thương vô bờ bến của Bố mà giờ đây anh em chúng con ai cũng được học hành và có một công việc đàng hoàng, cũng như một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Khi những khó khăn, vất vả đã qua thì giờ đây cũng là lúc những vết nhăn xuất hiện nhiều hơn trên khuôn mặt hốc hác, già nua của Bố. Đôi bàn tay Bố chai sạm, nhăn nheo vì đã lao động quá cật lực. Nhưng Bố luôn là tấm gương sáng để chúng con soi vào. Phải đến lúc làm cha, làm mẹ mới hiểu được tình Cha, tình Mẹ là cao cả, mênh mông. Con luôn cầu mong sao Bố có nhiều sức khỏe để sống vui vẻ, an hưởng tuổi già cùng con cháu thật hạnh phúc. Và luôn hỗ trợ, giúp đỡ con mỗi khi con gặp khó khăn trong cuộc sống Bố nhé. Siêu nhân của lòng con.

Hn 7/2021.
#Hạnhphúclà.
#Thửtháchmùahè.
#Yêubếp.
#EsheepKitchen.

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

#Gửitimthươngmến.Thương gửi Bố của chúng con!Ngày xưa con đã viết cho Bố bao nhiêu lá

Để lại phản hồi bài viết