#GửitimthươngmếnBố và con gái. Gửi bố, người đàn ông luôn thương con.Con vẫn to nhỏ

#Gửitimthươngmến

Bố và con gái.
Gửi bố, người đàn ông luôn thương con.
Con vẫn to nhỏ thầm thì với mẹ, viết sến súa khắp nơi về mẹ, nhưng hôm nay con muốn gửi bố những lời chưa từng nói ra. Lúc con viết những dòng này là nửa đêm, vừa viết vừa khóc vì nhớ nhà và cũng vì 10 hôm nữa con…lấy chồng.
Lúc bé con hay ốm vặt, ốm cho người xanh như một tàu lá chuối non vậy. Lần đầu tiên con thấy bố khóc là lúc bác sĩ gần nhà bảo con bị u cần mổ. Người đàn ông của mẹ đã lén lau nước mắt trong ánh đèn sợi tóc vàng heo hắt. May thay người ta chẩn đoán sai, sau những đợt ốm lên ốm xuống khác, con đã về nhà được, chơi với em để bố mẹ làm việc.
Bố là người đầu tiên dạy con nấu ăn. Mẹ con nóng tính, con lại là đứa vụng về nên lúc bé mẹ nóng lên toàn quát mắng. Con lúc ấy với sự nổi loạn của 12, 13 tuổi đã không thể nấu được một món ăn nếu như mẹ chỉ dẫn. Bố không biết nấu ăn nhiều nhưng lại kiên nhẫn từng chút với con. Bố bảo sai thì làm lại lần sau, canh mặn thì bố thêm nước lọc vào ăn, canh nhạt thì bố bỏ thêm muối. Có lẽ, bát canh mướp mà con nấu mỗi ngày của mùa hè năm đó là bát canh ngon nhất con từng ăn. Nhờ có bố nên dù có không ngon nhưng những bữa ăn ngày hè dạo đấy cứ thế mà trôi qua trong vui vẻ. Bố cũng dạy con làm cỏ, nhặt rau, bẻ ngô, nhổ lạc, kể cả có sợ thì con gián chạy qua cũng phải xách dép đập liền. huhu.
18 tuổi, con lần đầu ra thủ đô xong lại tất tả vào Huế thi đại học. Chặng đường dài trên tàu, con dựa vai bố ngủ ngon lành. Bố say xe kinh khủng nhưng lại leo lên xe bus cho đỡ tiền xe ôm. Giữa chừng bố chịu không được, ngồi thụp xuống 1 góc, miệng nôn lấy nôn để, tay nắm lấy cái cọc sợ ngã. Vậy mà xuống xe vẫn dắt con đi tìm chỗ trọ như thường. Lúc đi ăn, bố dặn đi dặn lại người bán đợi nước lèo thật nóng cho con an tâm ăn không bị đau bụng.
23 tuổi, con tốt nghiệp đại học, lang thang chỗ này chỗ kia xin việc, bị lừa lọc nơi này nơi nọ. Con ít ốm vặt hơn xưa. Nhưng, đùng một cái, con phải vào bệnh viện mổ khối u trong bụng. Lúc biết chuyện, người đầu tiên con gọi là bố. Hôm đó trời nắng oi, con ngồi khóc ở một góc của bệnh viện khi nghe bố bảo an tâm, bố sẽ có mặt sớm. Bố lặng lẽ thu xếp việc nhà rồi vào chăm con thay mẹ. Lần đầu tiên sau 2 năm ra trường con đã ngủ thật ngon (dù rất sợ bệnh viện). Cảm giác nhẹ nhõm đó đến bây giờ con vẫn nhớ. Hoá ra, dù lớn mấy vẫn là con của bố. Bố chở con đi chỗ này chỗ kia làm xét nghiệm, về phòng nấu cháo gà (mẹ gửi từ quê), vào bệnh viện dọn sạch nhà tắm với nhà vệ sinh bên cạnh cho con an tâm. 24 tuổi, con lúc đó lại trở thành đứa trẻ. Bố đỡ con dậy, chải tóc, buộc tóc cho con, bố bóp chân cho con đỡ tê, con níu vào bố tập đi từng bước một. Con đã gạt sợ hãi để dưỡng bệnh nhờ có bố ở cạnh bên như thế.
25 tuổi, thay vì lấy chồng sinh con như bao người khác, con xin được học bổng để đi qua nước khác học. Con lo sợ một thì bố mẹ lo sợ 10. Đứa bé của bố mẹ ốm vặt liên miên, say xe muốn xỉu lại muốn lang thang ở một đất nước khác không một người thân. Không cần nói con cũng biết bố đã thuyết phục mẹ, động viên con để cả nhà an tâm cho con đi học. Thật lòng nếu không có bố, con sẽ mãi nghĩ mình yếu đuối không làm được gì.
27 tuổi, con có bạn trai từ nửa kia của Trái Đất. Không ai trong gia đình mình còn nghĩ hát đoạn “Nghe nói Cà Mau xa lắm nữa..” rồi. Sự khác biệt về văn hoá, về ngôn ngữ đã làm con lo lắng rất nhiều. Nhưng có lẽ do con may mắn nên 2 người đàn ông đã làm mọi thứ nhẹ nhàng hơn. Từng nụ cười và từng lời chào hỏi đơn giản đã khiến vô cùng hạnh phúc. Gần đây, Bố lại phải chạy chỗ này chỗ kia lo giấy tờ cho con, dĩ nhiên đôi lúc vẫn nổi quạu đòi dắt con về nhà, rồi lại lặng lẽ nhắn tin riêng bảo đừng lo bố mệt, bố lo được.
28, 30, 50, 70…Cuộc đời con còn một chặng dài nhưng phía trước đã có một người sẵn sàng đi cùng con rồi, bố, bố yên tâm nhé.
Thương bố.

____________

Bức thư này là của chị gái mình từ Hàn Quốc xa xôi nhắn gửi tới bố mình, mình xin phép share lên đây <3

#Hạnhphúclà
#ThửTháchMùaHè
#YêuBếp
#EsheepKitchen

#GửitimthươngmếnBố và con gái. Gửi bố, người đàn ông luôn thương con.Con vẫn to nhỏ

#GửitimthươngmếnBố và con gái. Gửi bố, người đàn ông luôn thương con.Con vẫn to nhỏ

#GửitimthươngmếnBố và con gái. Gửi bố, người đàn ông luôn thương con.Con vẫn to nhỏ

Để lại phản hồi bài viết