#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA"ĐẠI BÀNG TUNG CÁNH BAY, PHI ĐỘI TA XUẤT KÍCHXUẤT KÍCH,

#GửiTimThươngMến

THƯ GỬI BA

"ĐẠI BÀNG TUNG CÁNH BAY, PHI ĐỘI TA XUẤT KÍCH
XUẤT KÍCH, XUẤT KÍCH, XUẤT KÍCH"
Câu hát ru vỗ về giấc ngủ...
....Của Con
Mẹ bật cười môi nhợt nhạt màu son
Bài hát ru của Ba thiệt là độc đáo
Con vẫn khóc...
Ba cười vỗ trán
"Ba chịu thua rồi, Ba chỉ biết hát thế thôi"

Con sinh ra Ba đã là Bộ Đội rồi
Ba lái máy bay canh giữ trời tổ quốc
Con thiếu thốn vòng tay Ba
Mẹ khó nhọc
Nặng nhẹ trong nhà qua tay Mẹ, xót xa...

Con lớn lên, Ba vẫn xa nhà
34 năm hết 26, 27 năm Ba ở ngoài đơn vị
Đôi lúc Con nghĩ...
Và tủi thân...
Mỗi năm Ba chỉ được về thăm nhà đôi lần...
Lúc 2 tuần, khi là 1 tháng
Để mỗi lần Ba đi, Con lại tấm tức khóc đến sáng...
Vì nhớ Ba.

Năm người ta đưa cau trầu đến nhà
Ba vẫn bận bịu ở ngoài Hà Nội
Ba bận dạy các anh đường bay sớm tối
Dạy cách tìm đường trong những áng mây bay
Ba vội vã về ngay
Cầm tay người ta Ba dặn dò tỉ mỉ:
"Con gái của Ba, là hạt gạo vàng Ba vô cùng trân quý
Có ngọt, có bùi. Có đắng có cay...
Con gái Ba vụng về và còn bướng lắm thay
Tính không dịu dàng rồi lại còn hay dỗi
Nếu Con thương thì thương nhiều cho đến cuối
Cả cái tốt lành
Cả cái xấu xa...
Đừng vội vung tay ra
Trong bất cứ hoàn cảnh nào Con cũng luôn phải nhớ...
Nếu con không chịu đựng được nữa
Phải dẫn về trao trả tận tay Ba".

Con theo người ta
Rời khỏi nhà
Năm tháng trôi qua Con cũng đã sinh ra một hạt gạo vàng bé nhỏ
Và Con hiểu rõ
Trách nhiệm nặng nề khi làm mẹ, làm cha...

Con rời xa người ta
Về dưới mái nhà có Ba ở đó
Lời Ba dặn người ta đã như ngọn gió lành lướt qua ngọn cỏ...
Con tủi hờn
Dang dở một đời hoa...

Rồi một ngày nắng đổ lửa phải không Ba?
Con gọi điện cho Ba, giọng run lên rằng "Ba ơi, Con sợ"
Hạt gạo vàng của Con, sao ông trời nỡ
Mới 7 tuổi đầu đã mắc bệnh ung thư...

Ba lại cùng Con, khăn gói không chần chừ
Trải qua tháng ngày dài đi đi về về giữa Quảng Bình_Hà Nội
Nghĩ mà tội
Một người già chăm bệnh đứa cháu thơ
Con thật không ngờ
Cả một đời Ba khó khăn vất vả
Cả một đời cứng rắn, chưa một lần quỵ ngã
Ba lại khóc thầm trong góc tối...
Xót xa
Những bữa cơm xa nhà
Cháu gái thèm món nào Ba chiều lòng nấu ngay món đấy
Rồi cười tươi khi thấy
Hạt gạo vàng ăn hết bát cơm rang.

Ba ơi Con gái Ba dang dở, lỡ làng
Con nợ ba một đời, con gái Con cũng một đời mang nợ
Ở tuổi của Ba khi bạn bè đồng trang, đồng lứa
Nghỉ ngơi dưỡng già, Ba thì vẫn chưa...

Ba vẫn miệt mài đi sớm, về trưa
Ba còn thay Con chăm hạt gạo nhỏ
Ba dậy sớm khi mặt trời chưa tỏ
Quăng lưới, kéo chài kiếm cá tôm tươi
Ba còn đi chặt củi ở trên đồi
Ba chăn thêm gà, Ba nuôi thêm lợn
Ba trồng cây, quả còn chưa kịp lớn
Các cháu hái rồi...
Các cháu khen ngon

Ba là niềm tự hào lớn nhất trong đời Con
Đại Tá về làng mà vẫn luôn giản dị
Cái áo Ba mang rách sờn, cũ kỹ
Ba cười: "Ba cũng chẳng đi đâu"

Tình yêu giữa Mẹ và Ba dù đã bạc mái đầu
Vẫn ngọt ngào "em ơi", "anh ạ"
Vẫn thủy chung, êm đềm yên ả
Con cháu sum vầy, hạnh phúc bền lâu.

Ba ơi, dù Con có nói hàng trăm, hàng ngàn hay hàng vạn câu
"Cảm ơn Ba" cũng không bao giờ đủ
Lòng con ấp ủ
Mong đất trời cho Ba Mẹ khỏe, vui.

Con sẽ mạnh mẽ không bao giờ bước lùi
Hạt gạo nhỏ của Con sẽ là chiến binh vững vàng để đẩy lùi bệnh tật
Cuộc đời được mất...
Nhưng gia đình mình sẽ mãi mãi có nhau

Thư Con viết lủng củng trước sau
Hạnh phúc hay nỗi đau cũng không thể nào nói hết
Chỉ cần Ba biết
Ba là niềm tự hào, là Đại Tá oai hùng nhất trong con
Yêu Ba nhiều,bằng cả trái tim Con ❤❤❤
#Thửtháchmùahè
#HạnhPhúclà
#YêuBếp
#Esheepkitchen

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI BA

Để lại phản hồi bài viết