#Gửitimtthươngmến“Cảm ơn bố - Người đã góp 1 phần tạo ra con’’Đây có lẽ không phải là

#Gửitimtthươngmến

“Cảm ơn bố - Người đã góp 1 phần tạo ra con’’

Đây có lẽ không phải là bức thư đầu tiên con viết cho bố, nhưng nó là bức thư đầu tiên con gửi đi, có lẽ may mắn nào đó bố sẽ đọc được bức thư này trong những năm tháng cuối của cuộc đời mình.

Bố có biết không, lúc còn nhỏ bố là một câu hỏi to như quả đất mà con không có lời giải đáp. Giống như bao đứa trẻ bị bỏ rơi trên phim con cũng từng hỏi mẹ bố con là ai? Nhưng cũng như bao người mẹ khác trong phim, mẹ cũng nói bố chết rồi. Lớn hơn một chút con biết được bố còn sống qua những lần nghe lén bà và mẹ nói chuyện với nhau và con bắt đầu hận bố. Con hận bố bỏ rơi con, hận vì không có bố mà con phải chịu đựng tất cả những bất hạnh của tuổi thơ ấy. Những người làm hại con, từng người đều phải trả giá bằng mạng sống, bằng danh dự của mình, bằng sự ghét bỏ của người thân cả đời này. Nhưng mà người hại con nhiều nhất chính là bố thì lại đang vui vẻ hạnh phúc bên gia đình mới. Nếu như con hận bố 1 thì mẹ hận bố 10, mẹ nói đến lúc mẹ chết mẹ cũng không muốn nhìn thấy bố nữa. Con hiểu được vì sao mẹ hận bố đến như vậy. Bố còn nhớ không, ngày đó năm 1990 mẹ bầu con 7 tháng, anh trai 7 tuổi và chỉ với 300 ngàn bố đưa cho mẹ để đi vào Nam sống với một câu chắc nịch, “mẹ con vào trước bố ở nhà bán nhà rồi vào sau”. “Vào sau” của bố là 2 năm sau nhưng vào chỉ để nói lời tạm biệt vì mẹ vừa đi bố đã mang người khác vào ở trên chính căn nhà của mẹ. Có lúc con hỏi mẹ: sao mẹ không về đòi lại nhà, mẹ bảo mẹ không muốn nhìn thấy bố và ng phụ nữ đó nên mẹ không về. Mẹ nói cho bố và cô ấy coi như làm qùa cưới, con cười đùa nói mẹ sao phí thế… Thương mẹ vô cùng… người phụ nữ vĩ đại nhất cuộc đời con.

Nhớ lại lần đầu tiên và duy nhất trong cuộc đời này bố gọi về nhà hỏi thăm mấy mẹ con là lúc con học lớp 8. Nghe điện thoại xong các Cậu hỏi con có buồn không? Không biết có buồn không nhưng tối đó hình như cái gối bị ướt một mảng to oành. Và từ giây phút đó con quyết tâm khi lớn lên con sẽ đi tìm bố. Tìm bố để xem bố nhìn như thế nào, có giống con không, tìm bố để nói hết những uất hận trong lòng của con. Và 25 tuổi con bắt đầu cuộc hình trình Bắc tiến để tìm bố. Bố không thể tưởng tượng được con đã hình dung ra ngày đó hàng tỷ lần, con sẽ nói những gì, hành động ra sao. Nhưng lúc con nhìn thấy bố đứng ở ven đường thì mọi lời nói đều tan biến, một câu chào nhau cũng không thốt nên lời. Vì những nỗi hận trong lòng con mà lúc ấy con không gọi 1 tiếng Bố. 30p gặp mặt đó đối với con là 25 năm chờ đợi. Nhưng bố chỉ hỏi duy nhất 1 câu: mẹ khoẻ không? Khoẻ làm sao được khi bụng bầu vượt mặt vẫn phải đi phát cây, phát rừng, lượm bom đạn…. Nhưng bố yên tâm, con ko về đòi chia đất của mấy người đâu. Con về để nhìn thấy nơi đã từng là hạnh phúc của mẹ và người mẹ đã lấy làm chồng. Đó là lần đầu tiên, cũng là cuối cùng chúng ta gặp mặt. Sau này cuộc sống của ai thì trờ lại quỹ đạo của ng đó. Vĩnh viễn không xuất hiện trong cuộc đời nhau nữa.

Đến giờ phút này khi con viết những dòng chữ này thì con nhận ra hạnh phúc có khi là buông bỏ. Con đã buông bỏ được quá khứ, buông bỏ hận thù và buôn bỏ bố. Những người đã từng hại con, con đều nói tha thứ cho họ và giờ con tha thứ cho Bố. Vĩnh biệt bố, chúng ta chỉ chào tạm biệt nhau như thế này thôi nhé, không có sinh ly tử biệt, không có nước mắt chia tay, chỉ nhẹ nhàng quay lưng bước đi thôi. chúc bố có cuộc sống mạnh khoẻ an nhàn lúc tuổi già, hạnh phúc bên con cháu của bố. Con cũng hy vọng con sẽ có một gia đình hạnh phúc của riêng mình. Tạm biệt!
#hạnhphúclà
#thửtháchmùahè
#yêubếp #esheepkitchen

#Gửitimtthươngmến“Cảm ơn bố - Người đã góp 1 phần tạo ra con’’Đây có lẽ không phải là

Để lại phản hồi bài viết