#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMến
THƯ GỬI CON GÁI!!!
2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.
Chớp mắt cái đã gần mười hai năm rồi còn gì. Thời gian trôi qua nhanh quá. Nhanh đến nổi nhiều lúc mẹ phải giật mình nghĩ lại. Ngần ấy năm mẹ con mình đã phải trải qua như thế nào, đã chống chọi và chịu đựng như thế nào. Mẹ không nhớ nổi nữa và cũng không muốn nhớ. Ngoài việc có con bên cạnh là niềm an ủi và động lực duy nhất. Còn lại tất cả là bẽ bàng, chua xót, ánh mắt dị nghị của người đời và vô vàn khó khăn gói ghém trong bốn chữ “Cơm- áo-gạo- tiền”. Làm mẹ đơn thân chưa bao giờ là dễ dàng cả con ạ? Nhất là khi ấy mẹ mới hai mươi tuổi, cái lứa tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Vậy mà... một nách hai con thơ đỏ hỏn. Mẹ biết, mẹ quyết định li hôn là giải phóng cho mẹ, cho cha con nhưng vô tình khiến con trở thành những đứa trẻ đáng thương trong một gia đình khiếm khuyết. Sau này khi con lớn hơn, con hiểu biết hơn, con có giận mẹ không, có trách mẹ không? Mẹ biết mẹ sai rồi, nhưng ở thời điểm đó mẹ không còn lựa chọn nào khác cả. Hiểu cho mẹ, con nhé!
Cùng ngần ấy năm rồi, người đàn ông đó chưa một lần đến tìm con, hay chỉ một cuộc gọi, một tin nhắn dành cho con- hoàn toàn không có. Mẹ chẳng hiểu được trong lòng họ nghĩ gì. Chỉ biết, mẹ đau- đau cho mẹ một thì mẹ đau cho con đến tận trăm nghìn lần, con gái ạ. Chị em con là trẻ thơ vô tội, vậy mà lỗi lầm của người lớn gây ra, tụi con lại là người nhận thiệt thòi. Cũng chưa một lần con hỏi mẹ “Cha con đâu?”, chắc ít nhiều trong tâm hồn non nớt của con, con hiểu rằng, mình không như chúng bạn, không có cha, không có một gia đình đủ đầy và trọn vẹn. Con gái của mẹ đáng thương quá!
Cho dù mẹ có cố gắng bao nhiêu đi nữa, cũng không sao lấp đầy được cái khoảng trống vô hình ấy. Mẹ có thể cho con một cái áo đẹp, một bữa ăn ngon hay một món đồ chơi con thích. Nhưng mẹ không thể nào cho con một người cha đúng nghĩa. Mẹ thấy mình vô dụng quá? Sao lại mang con đến thế giới này, rồi lại bắt con chia sẻ nổi đau này với mẹ. Mẹ đáng trách lắm đúng không?
Nhưng mẹ dạy con không bao giờ được thù hận, cho dù họ có đối xử với mình như thế nào đi nữa. Vì máu đang chảy trong người con, một nửa là của ông ấy. Đừng trách họ con ạ! Chẳng qua cuộc đời đang thử thách mẹ con mình. Xem sự kiên cường, mạnh mẽ và lòng bao dung của chúng ta đến đâu mà thôi.
Mẹ sẽ dạy con phải sống thật tốt, sống hết mình, sống cho khát khao và đam mê của chính con đặt ra. Vì cuộc đời này ta chỉ sống một lần, hãy sống cho đáng, đừng để phải hối hận, day dứt khi nhìn lại quá khứ.
Điều mẹ ao ước bây giờ là khi con lớn lên, con đừng như mẹ, đừng để quá khứ của mẹ lặp lại trên con. Mẹ không cần con trở thành người quyền cao chức trọng, có người hầu kẻ hạ, kẻ đưa người đón, chỉ cần con một đời an yên là mẹ mãn nguyện rồi. Mẹ có thể gánh hết nỗi buồn, chịu hết vất vả, nhận hết cay đắng của cuộc đời này, chỉ cần đổi lại nụ cười của con. Vậy là đủ rồi. Mẹ mong con có được cuộc sống như ý con lựa chọn. Được làm điều con thích, sống cuộc sống con muốn, ở bên cạnh người con yêu. Cười niềm vui của con, khóc nổi buồn của con, đừng để ai ảnh hưởng đến con của mẹ.
Con cũng không cần lấy một người chồng quá tài giỏi, thành đạt hay đạo mạo. Chỉ biết khi con mệt mỏi, con thất bại, con khó khăn, anh ta luôn bên con. Có thể anh ta cục súc với cả thế giới, chỉ cần họ dịu dàng với con là được. Mong rằng chàng trai ấy có thể cùng con xây dựng một tổ ấm đúng nghĩa. Cùng con đi hết đoạn đường đời, có gập ghềnh, có chông gai, có đau thương có nước mắt nhưng có cả hạnh phúc và nụ cười. Vì một ngày nào đó, mẹ mỏi gối chùn chân, mẹ sẽ dừng lại và đứng bên vệ đường để theo dõi những bước đi của con. Không còn mẹ nữa, chàng trai ấy sẽ đồng hành, che chở và bước đi cùng con, làm nốt phần công việc yêu thương và lo lắng cho con của mẹ. Con nhé!
Dù bây giờ mẹ con mình không được ở bên nhau, nhưng trong lòng mẹ luôn hướng về chị em con. Con ở với ngoại ngoan nhé, học thật giỏi, ăn thật nhiều, ngủ thật ngon, sống thật vui con nhé. Nhớ phụ giúp ngoại làm việc nhà, nghe lời ngoại, đừng để ông bà phải buồn phiền. Cả đời này ông bà đã vất vả vì mẹ nhiều rồi. Hãy là niềm vui, nguồn an ủi sau cùng cho những năm tháng tuổi già của ông bà con nhé. Mong rằng sớm ngày mẹ con mình được đoàn tụ. Yêu và nhớ con nhiều lắm. Con của mẹ.
#HạnhPhúcLà #ThửtháchMùaHè
#YêuBếp #EsheepKitchen

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

#GửiTimThươngMếnTHƯ GỬI CON GÁI!!!2h45phút- 04/09/2009, ngày con chào đời.Chớp mắt

Để lại phản hồi bài viết