#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi
#YêuBếp
QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
Mình 29 tuổi, 29 năm sống trong thế giới màu hồng chưa từng biết giông bão là gì, được bố mẹ yêu thương hết mực, gặp 1 người chồng ấm áp luôn ở bên, bố mẹ chồng cũng siêu tốt hiền lành, hạnh phúc với công việc dạy học mình đang có với các học trò đáng yêu, cùng chồng gây dựng 1 sự nghiệp đam mê và đầy ý nghĩa,luôn tự tin nghĩ mình là người may mắn, hạnh phúc lắm thì đùng 1 cái, khi đang hạnh phúc nhất vì mang thai bé Kem ở tuần thứ 37 thi mình phát hiện mình bị K máu. Và từ đó là 1 chuỗi ngày KHÁC LẠ trong cuộc đời của mình.
17/3/2020 –ngày ĐỊNH MỆNH phát hiện minh bị K máu. Khi đó em bé đã ở tuần 37. Lúc ấy mình ko thể tin được, chỉ muốn chạy trốn thật xa khỏi cái bệnh viện ấy, mọi thứ như sụp xuống trước mắt. Mình chỉ muốn làm ngay 1 liều thuốc ngủ để được ra đi nhẹ nhàng, thanh thản ngay lúc ấy…
Một vấn đề khủng khiếp hơn là mình đang mang thai và em bé cần được đưa ra ngoài càng sớm càng tốt nếu mình muốn được chữa trị và thoát khỏi cái chết. Nhưng tiểu cầu mình quá thấp, nếu mổ thì sẽ không thể nào cầm được máu, có thể chết ngay trên bàn mổ. Và do dịch Covid nên bệnh viện không có đủ máu cho mình...
TÌNH YÊU TỪ CỘNG ĐỒNG
Đó là lần đầu tiên trong đời mình nhận được tình yêu và sự quan tâm của nhiều người đến vậy. Hàng chục nghìn người đã kêu gọi cộng đồng đến hiến máu cho mình và hàng trăm người đã đến bệnh viện để tặng cho mình những giọt máu quý giá. Có những bé học sinh nói với mình rằng may mắn là bé vừa qua sinh nhật 18 tuổi nên mới có thể được hiến máu cho mình – bé thấy rất hạnh phúc. Mình cảm động rớt nước mắt.. Rồi có cả những người xa xôi từ Thái Nguyên cũng không màng mùa dịch COVID mà đến bệnh viện để giúp mình. Đó là lần đầu tiên mình hiểu rằng giọt máu cho đi quý giá đến thế nào với mình, với những người bệnh khác. Mình thực sự biết ơn tất cả mọi người đã giúp đỡ mình trong ngày hôm đó, để mình vẫn có thể tiếp tục được sống đến ngày hôm nay. Nếu bạn đã từng hiến máu thì hãy cảm thấy tự hào vì bạn đã cứu được 1 ai đó trên thế giới này.
YÊU THƯƠNG TỪ CÁC Y BÁC SĨ TẬN TÂM
20/3 – Ngày Quốc Tế hạnh phúc – cũng là ngày mình lên bàn mổ. Bác sĩ nói tỉ lệ sống 50:50 cho cả 2 mẹ con. Thực tế lúc này tâm lý mình đã sẵn sàng cho cái chết. Mình cảm thấy thanh thản 1 cách kì lạ, dặn dò chồng mình đủ điều. Lần đầu tiên mình thấy anh khóc. Nhưng mình lại mạnh mẽ đến kì lạ. Mình ko sợ chết. Chỉ mong con được sinh ra khoẻ mạnh. Lúc trước khi lên bàn mổ mình vẫn bình tĩnh, vẫn cười, nghĩ rằng có thể đây là lần cuối cùng mình được ngắm nhìn thế giới này.
Để thực hiện ca mổ này, các bác sĩ bệnh viện huyết học đã phải rất vất vả, hội chẩn cùng các bác sĩ bệnh viện phụ sản Trung Ương vì là 1 ca mổ nguy hiểm. Êkip mổ mình nhớ rất đông phải đến 20 bác sĩ ở trong phòng mổ. Các bác sĩ, điều dưỡng động viên mình rất nhiều và nhờ sự tận tâm của các bác sĩ mà mình đã hồi phục thần kì sau ca mổ. Cả mẹ và con đều khoẻ mạnh. Cũng là lần đầu mình biết các bác sĩ Việt Nam mình giỏi và tận tâm đến thế nào.
TÌNH YÊU TỪ GIA ĐÌNH VÀ BẠN BÈ
Khi mình tỉnh dậy sau ca mổ thi con đã được chuyển sang viện phụ sản Trung Ương. Ko được nhìn thấy con, mình lại phải lao ngay vào đợt điều trị hoá chất khi cơ thể còn rất yếu. Đó thực sự là 1 chuỗi ngày kinh hoàng. Truyền hoá chất mệt kinh khủng: cứ ăn vào là nôn liên tục, rụng tóc, cơ thể mệt lử ko cử động nổi, và mình còn bị xuất huyết não (do tiểu cầu hạ thấp quá). Ngoài ra tâm lí mình cũng tệ hại. Mình khóc liên tục đến mức bác sĩ vào phòng cũng thấy sợ. Khóc cả ngày cả đêm. Vì ý nghĩ mình sẽ chết. Chết là hết. Là chấm dứt. 1 màn đêm đen ngòm trong tương lai của mình. Cứ nhìn lại những bức hình hạnh phúc ngày xưa được đi du lịch khắp muôn nơi, được vui vẻ bên bạn bè, gia đình là mình lại khóc như 1 đứa trẻ. Rồi mình thức trắng cả ngày đêm ko ngủ nổi. Lúc ấy là lúc mình nhận được sự yêu thương của gia đình và bạn bè rất nhiều. Chồng mình ở bên 24/7, có những ngày anh ko được ngủ 1 tí nào, ngày thi trông mình và làm việc với bác sĩ, đêm lại phải thức để tâm sự, lên tinh thần cho mình. Mình với anh trai ngày xưa ko hợp nhau lắm, nhưng nhờ biến cố này, mình cảm nhận được tình cảm anh em rõ ràng hơn, nhờ anh mà mình được bác sĩ giỏi phẫu thuật, anh đến viện chăm sóc cho mình và động viên mình rất nhiều. Rồi mình còn nhận được nhiều những sự chăm sóc từ các bạn. Bạn thì nấu cháo, bạn thi vào viện chăm sóc mình ngày đêm. Bố mình ngày nào cũng vất vả nấu cho mình từng bữa cơm. Mình thương bố mẹ gìa rồi mà mình lại khiến bố mẹ buồn, shock và vất vả như vậy. Ngày xưa lúc nào mình cũng muốn là 1 đứa con có hiếu, làm việc chăm chỉ để có thể đưa bố mẹ đi du lịch mọi nơi, khiến bố mẹ tự hào, nhưng giờ mình lại bất hiếu rồi..
CƠN ÁC MỘNG VẪN CHƯA CHẤM DỨT
Tháng 6/2020, mình chính thức kết thúc điều trị và được xuất viện hoàn toàn. Cả nhà ai cũng mừng. Nhưng mình thì ko, vẫn tiếp tục khóc và suy nghĩ về cái chết. Vì mọi người biết đó. Ung thư mà, khả năng tái phát và nặng hơn là rất cao. Dù bệnh mình có thuốc đích, tiên lượng tốt, có những người hơn 10 năm vẫn ổn. Nhưng mình vẫn lo sợ.
Ra viện, cơ thể mình yếu ớt, dễ cảm lạnh, tâm trạng tồi tệ. Mình dành cả ngày chỉ khóc lóc và tiêu cực. Những lời động viên từ mọi người rằng phải lạc quan mình cảm thấy sao vô nghĩa và sáo rỗng. Từ 1 người tích cực, đầy năng lượng, mình đã trở thành 1 kẻ tiêu cực, xấu xí, thất bại. Mình rơi vào trầm cảm trầm trọng, ko muốn giao tiếp với ai, trở nên tự ti, chán ghét bản thân mình. Và chỉ ước gì…mình ko bị bệnh… cuộc sống mình tươi đẹp biết ao.. Ước gì…
CHỮA LÀNH - YÊU THƯƠNG BẢN THÂN
Rồi 1 ngày mình biết về khả năng CHỮA LÀNH của cơ thể, sự kì diệu của cơ thể con người. Biết rằng trên thế giới có những người đã Chữa lành và kéo dài sự sống được nhiều năm, có người mấy chục năm dù bệnh đã ở giai đoạn muộn. Mình thấy mình còn nhiều cơ hội, vậy tại sao không cố gắng thay đổi để được ở lâu hơn bên gia đình, để thực hiện những ước mơ trong cuộc sống. May mắn là mình cũng có vốn Tiếng Anh kha khá đủ để đọc các tài liệu nước ngoài. Mình biết đến Olivia Newton John – ca sĩ đạt giải Grammy đã và đang chiến đấu với bệnh K 30 năm, rồi anh Chrisbeatcancer 17 năm, Tiến sĩ David Servan – Schereiber – 1 bác sĩ chuyên gia về não trớ trêu mắc bệnh K não đã chống chọi với bệnh 20 năm dù tiên lượng ban đầu chỉ được 1 năm, Lance Amstrong chiến thắng bênh K từ năm 1996 đến nay, gần hơn cũng rất nhiều tấm gương như c Thuỷ Bốp, chiến binh K chinh phục các giải chạy, bác sĩ Hồng 5 năm sống lạc quan với bênh K máu chạy 20 km, rồi chị Hoa Bất Tử cùng bệnh với mình 17 năm vẫn ok, gần hơn nữa là anh họ mình 20 năm bệnh K dạ dày vẫn ngon nghẻ đẻ 3 đứa kháu khỉnh, và có 1 cuốn sách cực hay tên là Radical Remission kể về công trình nghiên cứu của tiến sĩ Kelly Turner (đh Havard) nghiên cứu về hàng ngàn người hồi phục thần kì từ bệnh K. Bà rút ra nhiều điểm chung của họ trong đó có 1. Có lý do mạnh mẽ để sống, 2. Dành quyền kiểm soát sức khoẻ 3. Nghe theo trực giác mách bảo; 4. thay đổi chế độ ăn uống, sinh hoạt HOÀN TOÀN, 5. Tư duy và cảm xúc tích cực;
Rồi dần dần mình thay đổi chế độ ăn uống healthy hơn, cắt bỏ hoàn toàn thịt 4 chân, ăn nhiều rau, giảm tinh bột, uống thật nhiều nước rau xanh, sinh tố rau, tập thể dục thường xuyên :tập yoga, boxing, chạy bộ, khiến cho bản thân thật sự bận rộn vào những công việc giảng dạy mà mình đam mê, và giúp đỡ cho những người xung quanh, làm tất cả mọi thứ cho những người mình yêu thương như thể hôm nay là ngày cuối cùng của mình, đi du lịch sau mỗi lần đi khám định kì để ăn mừng. Chưa bao giờ mình thấy khoẻ mạnh như thế. Mình có thể chạy được 5km (ngày xưa chạy 1 km đã hộc bơ), leo 39 tầng cầu thang, dậy sớm ngủ sớm nên thấy minh mẫn, khoẻ, và còn nhiều ý tưởng sáng tạo cho công việc hơn trước.
Và...mình đã tìm lại chính mình, biết yêu bản thân, ko còn khóc lóc, tự ti trầm cảm nữa. Mình đã tìm lại được con người của ngày xưa để có thể tiếp tục sáng tạo, đam mê và cống hiến cho công việc, enjoy cuộc sống . Chỉ khác là bây giờ mình đã biết chăm sóc bản thân tốt hơn, biết chăm lo cho sức khoẻ hơn, khiêm tốn và cảm thông với người khác nhiều hơn, ko biết giận ai hay ghét ai nữa vì mọi thứ tranh đua với mình trở nên vô nghĩa, ngày xưa thì khó tính và hay cáu bẳn với đồng nghiệp thì bây giờ chỉ có iu thương và quan tâm các em/ bạn đồng nghiệp hơn, yêu thiên nhiên cây cối, hoa lá, động vật hơn (bây giờ thích đi ngắm hoa, núi, biển và đi sở thú cực ). Và sau nhiều tháng ko thể cười 1 cái nào, ko thể nói 1 câu đùa với ai thì bây giờ mình đã có thể cười toe toét và chém gió tung trời rồi.
Cảm ơn K vì đã cho mình trải nghiệm để mình sống SÂU hơn và yêu thương đong đầy hơn! Còn sống ngày nào thì mình vẫn sẽ cháy hết mình ngày đó, cháy trong đam mê công việc, trong tình yêu với những người yêu thương. Vì đời vô thường mà, đầy người đang bình thường lăn ra bệnh (giống mình đó trước đang siêu khoẻ), hay biến chứng thai sản, hay tai nạn,đột quỵ, COVID, rồi nhiều bệnh khác. Kể cả bạn đang khỏe mạnh cũng ko thể biết được tương lai sẽ ra sao nên cứ vui đi!!
NHẮN NHỦ VỚI MỌI NGƯỜI
Trong quá trình tìm hiểu (thực sự mình đã dành nhiều tháng để cày mấy chục quyển sách về bệnh này, mua ở amazon các kiểu) thì mình phát hiện ra bệnh này ko hẳn là ĐEN mà bị, vì bằng chứng là ngày xưa rất ít người bị K mà sao bây giờ nhiều lắm luôn, trẻ cũng bị nhiều. Thì yếu tố về ĂN UỐNG, SINH HOẠT đóng vai trò rất quan trọng.
Vì vậy khi bạn còn chưa bệnh, hãy biết chăm sóc sức khoẻ của mình. Chứ bị rồi mới biết chăm sóc thì sẽ hối hận đó.
1. tập thể dục mỗi ngày cho vã mồ hôi ra để thải độc (hoặc chí ít là 3 lần 1 tuần), tập ở chỗ có nhiều oxy thi rất tốt hơn nữa, vì oxy giúp cơ thể chống nhiều bệnh lắm.
2. Ăn ít thịt thôi ạ, nhất là thịt mấy con 4 chân, tốt nhất là ăn cá. Nhưng chủ yếu nên ăn các loại rau càng xanh, tính Kiềm cao giúp chống ung thư, ăn thịt nhiều thi tính axit cao, đặc biệt các loai thit nướng thi rất tệ. Ăn ko nổi thì ép nước rau. Các loại rau tốt nhất là kale, rau bó xôi, mầm bông cải xanh, xà lách, ca rot.
3. Tránh xa đường kính và các loại đồ ăn đóng chai, đóng gói, có nhiều chất phụ gia. Tóm lại là ko nên ăn những thứ mà CỤ của bạn ko biết đó là cái gì (ví dụ Cụ nhìn 1 gói bánh gạo thi ngày đấy chưa có nên sẽ ko biết). Các sp do con người làm ra đều rất tệ, hãy ăn những sản phẩm do MẸ THIÊN NHIÊN tạo ra. Ăn sống càng tốt vì nó vẫn giữ được Enzym.
4. Sinh hoạt điều độ
Ngày xưa mình hay đi dạy học về muộn xong về ăn muộn. Xong ngủ muộn nữa rất hại sức khoẻ. Từ ngày luyện dậy sớm đi chạy từ 6h, đến 10h tối là mình ngất rồi (gọi là ngất vì mệt quá ko thức nổi), thì thấy khoẻ hẳn và trộm via ko bị ốm vặt tí nào luôn, làm việc năng suất hẳn, đầu óc thông minh hẳn ra ).
Các bạn có thể nghiên cứu thêm về các chế độ ăn Địa trung hải, chế độ ăn okinawa, bài báo về vùng đất 900 năm ko có ai ung thư. Sẽ thấy được mối liên hệ chặt chẽ của tuổi thọ, bênh tật và chế độ ăn uống.
Tóm lại là như vậy. Nếu bạn chưa bị bệnh thì giống mình ngay xưa, chủ quan lắm. Nhưng bị bệnh rồi bạn sẽ hiểu sức khoẻ quan trong đến thế nào. Lúc đây bạn sẽ không thể xoá đi làm lại được nữa. Ngày xưa mình cứ nghĩ là có con sẽ cho con học trường chuyên lớp chọn, học đông học tây, thành người tài giỏi này nọ, bây giờ mình nghĩ cái mình dạy con đầu tiên là kiến thức về SỨC KHOẺ, làm sao để bảo vệ sức khoẻ của mình và người thân mới là cái quan trong nhất trong đời. (Đáng lẽ môn sức khoẻ phải dạy về cái này mới đúng chứ nhỉ) Hi!
Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc câu chuyện siêu dài của mình. Hi vọng nó có thể truyền cảm hứng cho ai đó, giúp ai đó vượt qua bóng tối và giúp ai đó biết chăm sóc sức khoẻ, sống tích cực hơn. Không cần nhiều, dù là 1 người cũng đã rất ý nghĩa rồi ạ. Cảm ơn Yêu Bếp đã có 1 chương trình thực sự ý nghĩa với cộng đồng <3 . Chúc mọi người luôn trân trọng cuộc sống & sức khoẻ của mình. Chúc mừng ngày Quốc tế hạnh phúc ❤
#mySHEro #ThửTháchTháng3
#EsheepKitchen
#Thếhệbìnhđẳng #IWD2021

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp QUỐC TẾ HẠNH PHÚC, GIÔNG BÃO, YÊU THƯƠNG & HÀNH TRÌNH TÌM

Để lại phản hồi bài viết