#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp
Thư gửi Má.

NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN ĐỜI NÀY SẼ SỐNG NHƯ ĐOÁ HƯỚNG DƯƠNG.

Má à, lâu nay Má vẫn khoẻ luôn chứ ạ. Lâu lắm rồi Má không có về thăm thằng Út đó nghen. Má bảo là Má đi chợ rồi sẽ về sớm mà Má đi hơn 15 năm rồi đó. Út biết là Má không phải là không về mà là Má không thể trở về được nữa. Út vẫn còn nhớ như in hình ảnh buổi sáng hôm đó Má đạp chiếc xe đạp trành chở đầy rau củ để đi chợ bán, nhưng đến trưa Má không đạp xe trở về như mọi khi mà người ta khiêng Má về trên cái cáng phủ mền kín cả người Má. Mấy chị thấy người ta khiêng Má về đã không đứng vững mà ngất xĩu. Còn Út thì Út lúc đó còn bé nên vẫn còn mơ hồ về việc Má đã rời xa Út mãi mãi. Mọi người bảo Út rằng là Má đi đâu đó thôi Út chỉ cần ngủ một giấc là Má sẽ trở về. Nhưng mà đã hơn 15 năm rồi Út giờ chỉ còn có thể gặp Má trong mơ.

Má biết không, những lúc mà nhớ Má á, Út hay nghe bài “ Gặp Mẹ trong mơ” mà chị Thuỳ Chi hát, lần nào nghe nước mắt Út cũng rơi hết. Nhiều lúc Út chỉ muốn được gặp lại Má dù chỉ là trong mơ.
À, mà Ba có lên trên đó kiếm Má không ạ. Sau khi Má mất, Ba buồn dữ lắm, dù là ngày nắng hay đỗ mưa đi nữa thì ngày nào Ba cũng chở vỏ dừa qua bên mộ để đốt, chắc Ba sợ Má ở bên đó một mình lạnh lẽo. Nhưng Ba chỉ làm như thế được 2 tháng thôi Má à, vì 2 tháng sau ngày Má mất Ba cũng bị tai nạn rồi qua đời. Người ta bảo chắc là Ba vì nhớ Má quá nên lên đó để tìm Má á.

Má nhớ không, hồi nhỏ Má thương Út dữ lắm. Đi đâu cũng đèo thằng Út theo hết trơn. Rồi còn khoe đủ thứ. Út nghe mọi người kể lại là hồi Má đẻ Út ra là vui cả xóm luôn hen. Chu, đẻ ráng ra được thằng con trai mừng hết biết, mọi người nói vậy á Má. Vậy mà hồi nhỏ Má toàn bảo Út là: tao lụm mầy ở ngoài đống rác chứ đẻ cái gì, thiệt tình cho Má luôn mà. Mà vui cũng đúng thôi vì hơn 40 tuổi Má mới đẻ Út còn gì.

Cũng vì thế mà Má cứ bảo rằng là: không biết nuôi khi nào mầy mới lớn, chắc chờ mầy lớn cái Má già lụ khụ chống gậy lộp bộp mất. Giá như Má có thể già đi để nhìn thấy Út lớn như bây giờ.
Má nhớ không, hồi Út còn nhỏ Má hay dẫn Út đi làm đồng. Vì Út sinh sau để muộn nên mấy chị đi lấy chồng hết trơn, Ba thì vì công việc nên cứ đi miết, thành ra nhà gần như lúc nào cũng chỉ có 2 Má con. Bởi vậy nên những lúc mà không đi học thì lúc nào Út cũng theo Má. Má gánh đôi giỏ, Út thì lọt tọt đi theo sau. Má làm rau thì Út ngồi trong bụi cây bên cạnh. Lúc 9,10 tuổi thì Út phụ Má tát nước bằng gàu dai. Hồi nhỏ mấy chị tát nước bị rớt xuống mương chứ Út thì chưa bị lần nào Má hen.

À, mà Má có nhớ cái lần mà 2 Má con mình tát nước xong vớt được con cá trèo không ạ. Mừng quá trời mừng luôn. Cái ông đi te cá ổng te xong mà không vớt xong 2 Má con mình tát nước thấy được đó. Hôm đó được ăn bữa cơm thiệt ngon Má hen.
Hồi xưa nhà mình nghèo quá, những hôm có Ba ở nhà đi thả lưới thì có cá để ăn, còn không thì ăn rau chấm nước mắm. Không biết là Má có nhớ cái vụ Út làm ảo thuật biến ra cái trứng vịt không hen. Hồi nhỏ Út hay đi dọc bờ sông để lụm trứng vịt về để dành ăn cơm á, có một hôm Má đang làm rau trên bỉ, Út thấy bên kia bờ sông có cái trứng vịt xong nói với Má là Út đi lụm trứng. Mà Út giấu ở sau cái mũ giả bộ là không có trứng, cái Út giả bộ làm ảo thuật biến ra cái trứng, Má cười quá trời luôn nhớ hông.

Nhà mình nghèo thì nghèo vậy chứ Má lúc nào cũng cười kha khả hết trơn á. Có lẽ vì thế mà giờ Út cười là mọi người bảo Út y như Má, hở ra cái là cười. Mọi người còn bảo là hồi xưa có cái gì khó làm là Má xắn tay áo dành làm hết. Má có bao giờ nghĩ cho bản thân đâu, toàn nghĩ cho người khác không à.
Ngay cả việc chăm sóc con của người vợ khác của Ba mà Má cũng hết lòng. Út nghe mọi người kể lại là hồi xưa Má đi làm quảy theo đôi thúng thì Út ngồi một đầu, còn đâu kia là con trai của vợ nhỏ của Ba. Má à, tại sao Má lại rộng lượng và bao dung như thế ạ.

Suốt một đời lam lũ vì chồng vì con rồi rốt cuộc Má chưa kịp biết sung sướng là gì.
Không biết Má còn nhớ không, cái lần mà Út xin Má 500đ để đi học uống nước mà Má không có để cho Út, Út giận Má rồi đạp xe đi học, đôi chân trần Má chạy đuổi theo Út mà Út vô tâm đến mức chẳng chịu hiểu cho Má, chắc là lúc đó Má buồn Út lắm phải hông. Út vẫn còn nợ Má một lời xin lỗi Má à. Rồi Má nhớ không, cái lần Út làm rơi mất tiền đóng học phí, số tiền 15 ngàn đồng mà Má phải đi mượn khắp nơi để có cho Út đóng học, thế mà Út lại làm rớt mất. Út về khóc dầm non dầm nước cứ sợ sẽ bị Má la rồi đánh cho một trận nhưng Má không la Út dù chỉ là một lời. Lúc nào Má cũng vậy, từ nhỏ đến lớn chưa từng la mắng, chưa từng đánh đòn thằng Út dù chỉ là một lần. Những hôm trưa nắng Út không chịu ngủ trưa cứ đi chơi lông nhông ngoài trời, Má cầm roi đi kiếm vậy chứ có bao giờ đánh đòn Út đâu.

Kể cả là những sở thích có phần kì cục của Út đi chăng nửa Má cũng không hề la mắng mà luôn chiều theo ý của Út. Hồi nhỏ Út hay có thói quen nằm sấp, ngủ cũng nằm sấp, học bài hay ăn cơm cũng thích nằm sấp. Cứ tới bữa ăn mà Út còn nằm sấp học bài trên phản là Má xúc một tô cơm, bỏ cá, chan canh đầy đủ xong bưng lên cho thằng Út.

Hồi nhỏ Út mê vẽ đến mức trong nhà treo đầy tranh Út vẽ, ai vô nhà cũng khen hết nên Má cũng vui lắm. Ăn rồi Út cứ hỏi Má là: sau này lớn lên Má cho con làm hoạ sĩ nghen. Má cười xong bảo: mầy có mà quạ khỉ chứ hoạ sĩ cái gì, rồi Má cười khà khà. Má chưa bao giờ bắt Út phải trở nên như thế này như thế kia, chỉ cần Út thích là Má sẽ chiều hết. Nhưng mà nhà mình không có điều kiện nên Má cũng không biết là sau này có đủ để lo cho Út hay không. Có lần Út bảo với Má là: lỡ sau này mà con không học hết cấp 3 thì có làm hoạ sĩ được không? Chắc lúc đó Má buồn lắm phải không ạ. Nhà mình nhiều khi thịt cá còn không có để ăn. 15 ngàn đóng học phí Má cũng phải đi vay mượn khắp nơi thì lấy đâu ra lo cho thằng Út ăn học đến nơi đến chốn.
Vậy mà giờ Má xem, Út không những đỗ Đại học mà còn đi du học Nhật Bản nữa đó, có là mơ thì chắc Má cũng không dám nghĩ tới phải không ạ. Có người nói rằng Má đã chọn cách rời xa Út để Út có thể có cuộc sống tốt hơn. Nhưng mà Má biết không Út chỉ cần có Má, như ngày xưa ấy, có rau ăn rau, có cá ăn cá, cơm chang nước mắm cũng được, chỉ cần có Má bên cạnh Út là được.

Ăn rồi Má cứ sợ lỡ mà không lo được cho Út học hành tới nơi tới chốn rồi mai mốt Má già ai lo cho Út. Nhưng mà Má yên tâm nghen, giờ Út tự lo được cho mình rồi, cuộc sống Út cũng ổn định rồi Má ạ. Ăn uống đồ ngon không đó Má. Nhiều lúc ăn cái gì ngon ngon là nước mắt Út lại lăn dài khi nghĩ tới Má. Giờ Út làm có tiền rồi, mua được đồ ăn ngon, nấu nướng đủ thứ luôn mà chẳng thể nấu được cho Má nữa. Mà Má nhớ hồi nhỏ Út hay nấu cơm phụ Má không. Mỗi khi Út ở nhà, không đi học hay đi làm đồng với Má là hay ở nhà nấu cơm xong chờ Má đi làm về rồi 2 Má con ăn. Có hôm Út kho cá mà bỏ một mớ muối vô cái nó mặn chát, xong cái Út múc nguyên một ca nước đổ xong nồi cá kho y chang nồi canh luôn. Vậy mà Má cũng khen ngon. Có hôm Út còn bày trò, nấu cơm xong hết rồi mà giả bộ đem giấu hết, bếp củi nấu xong thì lấy tro đổ lên kiểu giống như chưa có nấu nướng. Xong Má đi làm về thấy bếp núc lạnh tanh hỏi Út nấu cơm chưa mà Út còn nói xạo là chưa nấu nữa chớ. Thằng Út nó lì dễ sợ Má hen. Nhưng mà Má biết không, giờ thằng Út nấu ăn cũng được lắm đó, được lên báo quá trời luôn đó nghen, thấy Út giỏi chưa.

Hồi xưa Má cứ tần tiện, ăn cũng không dám ăn, đi chợ có cái gì ngon là nghĩ tới thằng Út, người ta cho cái gì cũng xách về cho thằng Út. Mấy trái mận, mấy cái bánh Má cũng mang về để phần cho Út hết. Đồ đạc thì không có lấy bộ nào đẹp như người ta. Mọi người kể lại với Út là Má mầy đi đâu lúc nào cũng quần xăn lên tới đầu gồi hết đó, nón thì rách nát vẫn đội. Cũng bởi vì cuộc đời Má toàn ruộng đồng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mấy chị đi làm thuê có chút ít mua bộ quần áo hay đôi dép cho Má là Má cất kĩ dữ lắm, Má sợ mặc nó cũ nên phải để dành. Rồi ngày Má mất người ta đem mấy bộ quần áo của Má tháo hết nút, bỏ vô hòm cho Má, rồi còn cả đôi dép chị mua cho Má mà Má cứ để dành miết nữa. Út mãi không quên được hình ảnh đó Má à.

À, ngày Má mất Bà Nội buồn dữ lắm, khóc miết à. Nội cứ bảo tại sao ông trời lại cướp đi con dâu cả ngoan hiền của Nội. Hồi còn sống Má lúc nào cũng chăm sóc ông bà Nội hết mực còn gì. Hàng xóm thì Má chưa bao giờ Má mất lòng một ai, gặp ai lúc nào Má cũng cười kha khả hết trơn. Giờ mỗi lần Út về là mấy cô chú lối xóm cũng hay kể về Má lắm. Nên cứ mỗi lần Út cười là mọi người lại bảo, đó, y chang Má mầy luôn.

Út giờ lớn lắm rồi, nhiều lúc cũng thấy buồn lắm nhưng nghĩ đến Má, nhìn cách Má đã sống tốt như thế nào mà cố gắng sống thật vui vẻ. Út sẽ sống một cuộc đời thật ý nghĩa, sống cả cho Út và nốt cả phần của Má luôn.

Và Má à, Út không biết giờ Má đang ở nơi đâu nhưng người ta hay nói là người tốt sau khi chết đi sẽ bay lên trời. Út luôn tin là Má đang ở trên đó. Nên nếu Má là ánh mặt trời thì Út nguyện đời này sẽ sống như đoá Hướng Dương, sẽ luôn hướng về nơi có Má, dù có chuyện gì xảy ra thì Út cũng sẽ vượt qua và luôn sống vui vẻ ạ, Má cứ yên tâm nghen Má.
#MySHEro #thửtháchtháng3 #EsheepKitchen
#ThếHệBìnhĐẳng #IWD2021

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếpThư gửi Má.NẾU MÁ LÀ ÁNH MẶT TRỜI, ÚT NGUYỆN

Để lại phản hồi bài viết