#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến
GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !
Cả thai kỳ của mẹ con mình là những ngày tháng thấp thỏm, nơm nớp và lo lắng con yêu à! Ngày con cất tiếng khóc chào đời khi chỉ mới ở trong bụng mẹ được tròn 30w, cân nặng lúc sinh chỉ vẻn vẹn 1,5 kg. Nhỏ bé, yếu ớt là vậy nhưng chàng trai ấy đã “mạnh dạn” khóc to nhất phòng, vang vọng ra cả ngoài hành lang khiến cho những người bố đang hồi hộp lo lắng ngoài phòng chờ của Bệnh viện phụ sản trung ương phải chạy ùa vào sát vách cánh cửa, nhìn qua ô kính nhỏ xíu để ngó nghiêng xem “con nhà ai mà khóc to thế?” 🤣🤣🤣. Những ngày mới sinh, con non nớt bé bỏng nằm lồng ấp để thở máy cpap, chiếu đèn… với đầy đủ các dây dợ lằng nhằng quấn quanh người. Mỗi ngày vào thăm con, mẹ hồi hộp, nín thở nhìn bảng thông báo xem hôm nay con được chuyển sang phòng nào rồi, căng mắt kiểm tra tờ giấy ghi thông số và lượng sữa con ăn được từng bữa. Bàn tay con nhỏ xíu xinh xinh với những vết thâm kín mít vì kim tiêm truyền nhưng con vẫn cố gắng tăng lượng sữa ăn hàng ngày, tăng khả năng miễn dịch để nhanh được ra với mẹ hơn. Cũng vì thế mà mẹ ngày cũng như đêm ôm máy vắt sữa và tưởng tượng đó là con để chắt chiu từng giọt sữa mang vào cho con. Những ngày đầu tiên được ghép mẹ, con cố gắng và “phổng phao” trông thấy. Ông bà và bố vì thương con mà cố gắng kiếm tiền để mẹ con được ở phòng dịch vụ, được mát xa hàng ngày và cũng vì thế mà mẹ học được rất nhiều kinh nghiệm chăm trẻ sinh non.
Nhưng, khi mọi chuyện tưởng như đã ổn và bố hẹn ngày lên đón con về. Mọi thứ đã sắp đặt sẵn sàng từ hành lý đền hồ sơ xuất viện thì bỗng …. 12h đêm hôm đó, con sặc sữa tím đen người. Cả ca trực lúc đó náo loạn và ồn ào khắp bệnh viện để cấp cứu cho con. Người mẹ như phát điên lên và chao ôi, cái đêm hôm đó thật dài. Nối tiếp sau đó là chuỗi ngày con bị viêm phổi nặng do ảnh hưởng của sặc sữa, cân nặng của con lên chậm nhất phòng và thậm chí là không tăng. Bố con lại về Thái Bình tiếp tục chuỗi ngày đi làm kiếm tiền. Còn bà ngoại và mẹ lại nối tiếp ngày qua ngày bón cho con từng thìa sữa, chăm chút cho con từng giấc ngủ với hy vọng con bình an và mạnh khỏe như bao bạn khác.
Và kỳ tích lại đến. Con lên được 2,7 kg sau 34 ngày nằm viện, đây là số cân nặng mà chỉ những bà mẹ sinh con non tháng mới hiểu được giá trị của nó là như thế nào. Sức khỏe của con đã hoàn toàn ổn định và bác sĩ cho con được xuất viện để kịp về nhà đón tết. Bố con sợ là con không thích bố đón và phía sau tất cả là trong bố con có một nỗi sợ vô hình là sẽ phải nhìn cảnh con cấp cứu thêm lần nữa nên bố đã nhờ ông ngoại lên đưa con về và nhận chân ở nhà chuẩn bị phòng ở cho hai mẹ con. Ngày đón con, ông ngoại đi từ đêm ở Thái Bình lên và tờ mờ sáng ông đã ở Hà Nội, ông còn bảo “Ở nhà cũng không ngủ được, lên nhanh đón cháu về cho kịp giờ đẹp”. Vì chưa có nhà riêng nên hai mẹ con về nhà ông bà ngoại ở, bố thì cố cày cuốc lắp được cái điều hòa hai chiều để giữ ấm cho con. Ngày qua ngày, chàng trai bé nhỏ ấy cố gắng ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc và chăm chỉ tập luyện “thể dục” nên cân nặng cũng dần đuổi kịp được các bạn sinh đủ tháng. Mỗi tháng, bố mẹ lại ròng rã đưa con lên tái khám, kiểm tra các mốc phát triển của con và mỗi lần gặp bác sĩ Diệu Linh nổi tiếng ở Bệnh viện phụ sản trung ương, con đều nhoẻn miệng cười như người thân đã lâu chưa gặp. Chi phí thuốc thang lúc mẹ mang thai, chi phí nằm viện, chi phí đưa đón tái khám, tiêm chủng dịch vụ… bố mẹ không dám cộng lại bởi đó quả thực là số tiền quá lớn đối với bố mẹ - những người lương tháng chỉ 5 triệu. Ông bà nội ngoại hỗ trợ bố mẹ rất nhiều để chăm con, nhưng ai cũng hạnh phúc lắm vì ngày ngày thấy thằng bé cân rưỡi lớn hơn một tý, nhanh hơn một tý và còn nhiều thứ một tý nữa.
Có con, cuộc sống của bố mẹ xáo trộn hẳn. Bố hết ca trực là lại vượt con đường 25 km về thăm con dù trời mưa nắng hay bão bùng rồi sáng hôm sau lại xách xe đi làm sớm. Mẹ thì tìm hiểu về từng loại sữa con ăn, “bắt mạch” kiểm tra sức khỏe của con hàng ngày, đếm từng ml sữa, hỳ hục kích và vắt từng giọt sữa để trữ phòng khi mẹ đi làm. Ông thì đi cấy giúp bà để bà ở nhà phụ mẹ trông cháu. Bà thì bán hết đàn lợn giống và cả mấy con lợn sề đang chuẩn bị sinh nở để tránh bị nhiễm bẩn khi bế cháu. Ông bà nội thì cung cấp thực phẩm, nào thịt lợn, thịt gà, trái cây, cô zi tỉ muội cái gì cũng gửi để con ăn có sữa cho cháu. Nặng tình lắm con à!
Bố mẹ đã cố gắng và chăm chỉ để mua được một ngôi nhà nhỏ làm chỗ trú mưa nắng và sinh hoạt cho cả nhà mình. Con cũng lớn khôn dần, từ cậu bé cân rưỡi ngày nào, con dần trưởng thành trong vòng tay của bố mẹ. Mặc dù không có mức cân nặng “đồ sộ” như con nhà người ta nhưng đổi lại, con trai của mẹ biết đủ điều, con hiểu chuyện đến mức khiến bố mẹ phải ngạc nhiên. Ai gặp con cũng bảo “Mẹ không cho ăn à?”, hay “”Sao mà để nó còi thế?” nhưng họ đâu có biết được con trai mẹ đã mạnh mẽ, dũng cảm như thế nào, họ đâu đã phải trải qua cảm giác một mình nằm trong lồng ấp với ti tỉ những thứ dây dợ xung quanh khi vừa mới trong bụng mẹ ra, và họ cũng đâu có hiểu được những đau đớn mà con đã phải trải qua khi hàng ngày phải tiêm truyền bao nhiêu thuốc kháng sinh để giành lại sự sống. Mặc kệ lời “họ” nói, cả bố mẹ và con đều đang rất hạnh phúc. Những câu nói tình cảm, những cử chỉ đáng yêu của con đã nhiều lần làm tan chảy trái tim của mẹ. Con mạnh mẽ, kiên cường và vững chãi khi ghé sát tai mẹ và nói “Con yêu mẹ lắm”. Con đảm đương vai trò là một cậu con trai luôn biết giúp đỡ mẹ, lo lắng cho mẹ mỗi khi mẹ mệt và quan tâm đến mẹ mỗi khi mẹ buồn. Ngôi nhà “tạm”, vừa nhỏ bé cũng chật chội nhưng không vì thế mà thiếu thốn bởi có con, nhà mình 3 người luôn đầy ắp tiếng cười, tiếng bi bô, tiếng hát nghêu của ông bố và cậu con trai nhỏ.
Khoảng thời gian này con phải nghỉ học do dịch Covid và miền Bắc thì đang nắng nóng dễ sợ, cái nắng rát và bỏng khiến cho ai cũng muốn chui vào nhà, vậy nhưng hành lý hàng ngày của bố và mẹ vẫn là đưa con đi cùng. Đi làm hay đi trực, con luôn đồng hành cùng mẹ, và thậm chí có những ngày con ở cơ quan với mẹ đến 10h đêm. Con luôn vui vẻ, háo hức và chủ động “ngoan” để mẹ yên tâm làm việc, con tự giác chơi cùng các anh chị trong cơ quan mẹ, tự giác ăn uống và ngủ nghỉ đúng giờ để có thể dậy kịp giờ “đi làm”. Có con, mẹ học được rất nhiều điều, mẹ chín chắn và dũng cảm hơn, yêu thương và có trách nhiệm hơn và nhiều hơn nữa là mẹ cảm thấy cuộc đời này thực sự đáng sống vì có bố và con bên cạnh. Mẹ tin rằng cả bố và mẹ dù không thể đem lại cho con nhiều tiền tài vật chất, không đủ tiềm năng để đầu tư cho con học tiếng anh ở những trung tâm cao cấp nhưng bố mẹ hứa sẽ yêu thương con cả cuộc đời, sẽ dạy con về lòng khoan dung, sự tôn trọng, tinh thần hợp tác và trách nhiệm với mọi người … để hành trang khôn lớn của con sẽ là những ngày tháng thật tươi đẹp và hạnh phúc.
Mẹ yêu con nhiều lắm, con trai!

#Hạnhphúclà
#Thửtháchmùahè
#YêuBếp
#EsheepKitchen

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

#Gửitimthươngmến GỬI CON - CHÀNG TRAI CÂN RƯỠI !Cả thai kỳ của mẹ con mình là những

Để lại phản hồi bài viết