#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến

**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**

Vậy là tròn 10 năm chúng ta bên nhau. 10 năm chưa phải là dài nhưng đôí với cả anh và em mà nói, thì đây là mối quan hệ dài hơi nhất từ trước đến nay. Chúng ta đến với nhau khi em đã ly dị được 3 năm, còn anh thì chỉ mới chia tay với mẹ của con gái anh được 3 tháng. Em có hơi khựng lại khi nghe anh nói vậy trong lần đầu gặp mặt, nhưng chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào em vẫn chấp nhận phát triển mối quan hệ với anh. Chắc có lẽ do anh đẹp trai :-D

Quen anh em hơi có chút tự ti vì em chỉ có hai bàn tay trắng với một đứa con riêng. Còn anh thì dù cũng có con riêng nhưng anh là người bản xứ, còn trẻ và có một công việc ổn định nhiều người mơ ước. Có lẽ cả hai ta đều đã từng thất bại trong các mối quan hệ trước đó nên khá thận trọng khi đến với nhau. Anh thậm chí có phần hơi thờ ơ với tình cảm và sự quan tâm của em. Anh chẳng lãng mạn mà cũng chẳng tỏ ra chiều chuộng em. Em đã từng nghĩ chắc anh chỉ quen cho vui chứ đời nào anh lấy một đứa chẳng có gì như em. Nghĩ thế nhưng em vẫn cứ đâm đầu vào mối quan hệ này. Rồi bỗng một ngày phát hiện mình có bầu, em nói với anh để tìm cách giải quyết, trong đầu tưởng tượng ra một cảnh chia tay ai oán như trong phim. Nhưng chẳng có chia tay chia chân gì cả, anh đề nghị chúng ta kết hôn làm em mắt chữ O mồm cũng chữ O luôn. Em chẳng thể tin vào tai mình, trước đó anh chưa từng kết hôn lần nào, sao giờ lại quyết định vội vã như thế. Nhưng anh bảo anh muốn kết hôn với em, muốn về Việt nam thăm gia đình em. Anh có thằng bạn từng sống ở Việt nam, nó bảo gia đình em sẽ rất xấu hổ nếu em có con mà không kết hôn nên chúng ta nên kết hôn đi. Ha ha, không biết thằng bạn này sống ở Việt nam từ thời nào nhưng được việc phết.

Thế là anh và em tổ chức đám cưới sau đúng một năm hẹn hò. Làm đám cưới ở Việt Nam, anh ngây ngô hỏi em, đồng nghiệp của anh cưới vợ bên Châu Phi phải mua cho nhà gái hai con dê với năm con gà, thế anh phải mua gì cho nhà em. Nhìn quanh quẩn nhà em cái gì cũng thiếu, hỏi mẹ thì mẹ bảo hỏi bố mày, bố thì được cái thiết thực bảo ngay, cái ti vi nhà mình vừa cũ vừa bé, anh mua cho bố cái to hơn để sắp tới bố xem Worldcup. Anh muốn mua cho bố cái màn hình phẳng 42" nhưng bố nhất định chỉ lấy cái 32" vì phòng khách nhà mình bé, rõ là không biết lợi dụng con rể.

Cứ như thế anh và em nên vợ nên chồng. Cuộc sống của gia đình rổ rá cạp lại, con anh- con em- con chúng ta không phải dễ dàng. Em hồi đầu vì chưa có kinh nghiệm làm mẹ kế, lại có đôi lúc ghen tuông với tình cũ anh nên có lúc đối xử không công bằng với con riêng của anh. Anh biết nhưng không giận mà chỉ bảo rằng, em hãy yêu thương con anh như con của em vì anh biết em là người mẹ tốt, mẹ của con anh không có tố chất của người mẹ nên anh mới rời đi. Anh thì chẳng phân biệt con anh hay con em, cứ ở nhà mình là con mình hết, anh bảo thế. Anh chẳng bao giờ tỏ ra khinh thường em vì em không bằng cấp, không nghề nhiệp, nhưng sự tự ti trong em hối thúc em phải vươn lên. Sinh con xong được nửa năm em đòi đi học lại, anh vui vẻ bảo em cứ đi, anh xin nghỉ phép trông con cho cứng cáp thêm rồi gửi đi trẻ. Em lao vào học, mỗi lần thi cử viết bài là bắt anh giúp duyệt lỗi chính tả, lỗi đặt câu. Mỗi lần em đi thi là anh cũng mệt phờ râu. Bốn năm em đi học, nếu không có anh ủng hộ chắc em cũng chẳng thể tốt nghiệp nổi.

Sau nhiều năm sống với nhau em mới biết, thì ra anh đã nhìn trúng em ngay từ đầu, em không chỉ là một người mẹ biết chăm con mà còn là một người vợ biết chiều chồng phải không. Thế mà lúc đầu có vẻ bơ tơ lơ thăm dò người ta, để rồi có cơ hội là tấn công nhanh và dứt điểm gọn. Tình yêu của người đàn ông đi từ dạ dày đến trái tim quả không sai, anh mê đứ đừ đừ những món ăn em nấu. Anh chẳng biết nấu ăn nhưng nhờ đi đây đi đó nhiều nên anh biết ăn nhiều món. Chính nhờ sự góp ý và cổ vũ của anh mà từ một đứa chỉ biết nấu vài món kho, luộc giờ đây món Tàu, món Thái, món Nhật món Ấn gì em cũng cân hết, miễn sao anh thích. Em cũng thấy được sự tự hào của anh dành cho vợ, khi anh mời khách tới nhà. Anh có sở thích chơi Board games tuần 1-2 lần với một hội bạn. Hội ấy lần nào tới cũng ăn trôi nồi thủng rế nhà mình, vì đâu có ông nào có vợ nấu ăn ngon như vợ anh đâu phải không. Em cũng tập tành từ một đứa chỉ biết chơi cờ ca rô giờ em cũng là một Board-game-thủ đáng gờm, mà hình như em thắng anh nhiều hơn anh thắng em thì phải. Cuộc sống của em trước khi gặp anh khá đơn giản nhưng anh đã làm cho nó có thêm nhiều màu sắc và thú vị hơn. Anh thích đi đây đi đó, em cũng thích nhưng em mắc chứng sợ đi máy bay, bất đắc dĩ lắm về Việt nam thăm gia đình em mới đi. Không thích máy bay thì anh lái xe, một mình anh lái đưa vợ con đi chơi khắp nơi từ Đức sang Ý rồi sang Pháp. Hồi bé đọc tiêủ thuyết về núi An-pơ em nghĩ nó chỉ có trong tiểu thuyết, thế rồi em cũng được đặt chân tới đó. Rồi cả tháp Eiffel,tháp Pisa và thành phố Venice mộng mơ anh cũng chở em tới tận nơi. Nhiều khi thấy anh lái xe đường dài thấy tội nhưng em chẳng dám lái hộ, cứ không biết đường là em không dám lái. Em giỏi nhiều thứ nhưng có những thứ em rất nhát, anh hiểu và tôn trọng những cái dở của em nên không bao giờ ép uổng hay đem ra trách móc và trêu trọc em. Chính điều này làm cho em rất tôn trọng anh.

Thấm thoắt thế mà cũng 10 năm gắn bó, hai mảnh vỡ ghép lại thành một gia đình lớn. Chẳng ai trong chúng ta hoàn hảo nhưng chúng ta bù trừ cho nhau. Anh lớn lên trong gia đình không trọn vẹn, không có tấm gương người lớn nào cho anh noi theo. Nhưng em thì có đầy đủ cả bố lẫn mẹ, và em đã học được cách tổ chức cuộc sống và chăm sóc các thành viên trong gia đình từ mẹ. Em đoán chắc có lẽ đây là điều anh kiếm tìm. Em biết anh hạnh phúc khi nhìn các con khôn lớn bên cạnh mình, dù không hẳn là cùng chung cha mẹ nhưng chúng yêu thương và đoàn kết với nhau. Có thể nói gia đình mình là gia đình kiểu mới trong xã hội hiện đại. Sống bên anh em cũng thôi bớt viển vông theo kiểu phụ nữ lấy chồng ngoại quốc được cưng chiều, được phủ đắp hàng hiệu và cuộc sống xa hoa. Anh dạy em cách tự lo cho bản thân mình, tự nhận ra những điều có ý nghĩa đối với mình và không phụ thuộc vaò người khác. Anh cũng dạy em cách tận hưởng thực tại cuộc sống theo phong cách "hygge"- bằng lòng với những gì mình đang có. Hạnh phúc là ngồi cạnh nhau ăn bỏng ngô và cùng xem một bộ phim hay, là dắt tay nhau đi dạo một vòng sau khi ăn tối xong, là cùng nhau chơi một ván bài hay là ra ngoài làm buổi dã ngoại... Nắm lấy, trân trọng từng khoảnh khắc ta có được cùng nhau, đó là hạnh phúc.

Bọn bạn em hay trêu, có ông chồng đẹp trai như anh thì phải lo mà giữ cho chặt. Những gì làm được em cũng đã làm rồi, và em biết rằng, em cũng có những cái anh phải giữ. Hôm trước hỏi chơi anh, 10 năm rồi anh không thấy chán à, anh có bao giờ gắn bó với ai quá 3 năm đâu. Anh bảo chẳng thể chán khi người kia cứ không ngừng đổi mới, mà em thì làm cho anh không biết đường nào mà lần nên anh chưa thể dừng lại. Ông này bị cái khô khan nhưng nói đúng.

#Hạnhphúclà

#ThửTháchMùaHè

#YêuBếp

#EsheepKitchen

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

#GửiTimThươngMến**Gửi ông chồng không biết tiếng Việt của em.**Vậy là tròn 10 năm

Để lại phản hồi bài viết