#GửiTimThươngMến THƯ GỬI BỐCHÚNG TA ĐÃ KHÔNG HIỂU NHAU NHIỀU HƠN!Sống cùng nhau

#GửiTimThươngMến THƯ GỬI BỐ

CHÚNG TA ĐÃ KHÔNG HIỂU NHAU NHIỀU HƠN!

Sống cùng nhau trong một mái nhà suốt 17 năm nhưng bố con mình không có kỷ niệm nào để kể lại, kể cũng hơi buồn phải không bố? Con là người thích giấu nỗi buồn đi, lưu niềm vui ở lại, nên nếu không có gì để kể thì có lẽ toàn kỉ niệm mà con muốn quên đi- nhưng không thể quên.

Gia đình mình không có bức ảnh nào chụp chung 3 thành viên: Bố, mẹ và con. Một phần vì thời con nhỏ smartphone chưa phổ biến như bây giờ, một phần vì bố sống vô cùng tiết kiệm, nếu không muốn nói là hà tiện, không muốn ra hiệu chụp ảnh, chứ đừng nói đến việc đi ăn hàng hoặc đi du lịch. Vậy là tuổi thơ con, và cả quá trình trưởng thành của con không hề lưu lại kỉ niệm nào cùng bố.

Kí ức của con đọng lại là một người bố yêu thương hai mẹ con nhưng không biết cách thể hiện. Bố không giỏi diễn tả bằng lời, và cũng không thích những lời sến súa, nhưng bố cũng không dành thời gian để hiểu hai mẹ con cần gì, thích gì? Sống cùng nhau nhưng ta như cách xa ngàn cây số chỉ vì ta không hiểu nhau.

Năm con 17 tuổi bố mẹ ly hôn, con theo mẹ về quê ngoại sống. Ở cái tuổi vị thành niên cần sự quan tâm sẻ chia nhất, ở cái ngưỡng sắp sửa bước chân vào cánh cửa đại học thì sóng gió ập đến. Kể từ khi xa nhau, bố rất ít khi gọi điện hỏi thăm con, con cũng đã quen với điều đó. Con là một đứa khá cứng cỏi. Con chọn tập trung ôn thi vào trường đại học Y Hà Nội và Dược Hà Nội. Rồi bố lấy vợ mới, có con mới. Ngày con đi thi đại học, cả bố và mẹ đều không ở bên con, sự kiên cường trong con bị đánh bại, con đã chọn bỏ thi, bỏ lại ước mơ làm dược sĩ, bác sĩ.

Năm 2014, khi con đang công tác trong miền nam bỗng nhận được điện thoại từ chú họ, thông báo bố bị tai biến, không biết sống chết thế nào. Con đã chạy vào nhà vệ sinh để tránh cho người khác nhìn thấy con đang khóc. Có lẽ đã quen với việc khóc không thành tiếng mà lòng con càng thêm quặn thắt. Con đã cầu nguyện rằng, xin bố đừng chết! Bố có thể sống không cần đứa con này, nhưng miễn là bố vẫn sống!

Năm 2021, tức 7 năm đã trôi qua, bố cũng đã hồi phục lại kha khá, mặc dù vẫn chưa nói được tròn tiếng, đi lại vẫn còn khó khăn, bố vẫn nhận ra con khi con về thăm bố. Bố vẫn giữ lại tủ quần áo và bức ảnh của mẹ dán đằng sau cánh cửa tủ, bố vẫn treo những bằng khen con đạt được hồi đi học trên tường. Con biết bố vẫn yêu hai mẹ con, chỉ là bố không biết cách thể hiện ra...

Bây giờ con đã trưởng thành, đã có gia đình nhỏ của riêng mình. Con càng thêm trân trọng hai chữ "HIỂU NHAU". Nếu ta yêu nhau thật lòng thì sẽ tìm ra cách để HIỂU NHAU nhiều hơn- thay vì che giấu sự mệt mỏi mà gắng gượng thể hiện vai trò trên danh nghĩa làm vợ-chồng-cha-mẹ, có thể là cùng ngồi tâm sự về công việc, nhà cửa, con cái; có thể là cùng bàn bạc mua sắm một món đồ trong nhà; hay đơn giản là ngày mai cùng các con đi chơi đâu cho thay đổi không khí gia đình. Đừng để khi mất đi tổ ấm mới tỏ ra nuối tiếc, đừng coi thường những vết rạn nhỏ- hạnh phúc đơn sơ của ta đã tan vỡ từ những vết rạn ấy đấy!

#Hạnhphúclà #ThửtháchMùaHè #YêuBếp #EsheepKitchen

#GửiTimThươngMến  THƯ GỬI BỐCHÚNG TA ĐÃ KHÔNG HIỂU NHAU NHIỀU HƠN!Sống cùng nhau

#GửiTimThươngMến  THƯ GỬI BỐCHÚNG TA ĐÃ KHÔNG HIỂU NHAU NHIỀU HƠN!Sống cùng nhau

Để lại phản hồi bài viết