#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi
#YêuBếp
CẦU VỒNG SAU CƠN MƯA
Những ngày tháng cũ trôi qua dài đằng đẵng. Khi cô con gái lớn 3 tuổi, vợ chồng mình quyết định sinh thêm bé thứ hai. Thì đúng vào tháng 6 năm 2008, mình thấy rong kinh, đi khám bác sĩ chuẩn đoán bị chửa ngoài tử cung và yêu cầu nhập viện để phẫu thuật. Mình không tin, luôn hi vọng chuẩn đoán bị sai, vì mình không đau bụng, không choáng váng và tất cả đều trong tầm kiểm soát... Nhưng vẫn quyết định làm các thủ tục hành chính để nhập viện. Bệnh viện huyện yêu cầu phải thăm khám mới cho chuyển viện lên trên, và họ đã làm vỡ một cách vô trách nhiệm...
Mình vẫn nhớ như in không khí hối hả, khẩn trương từ lúc xe cấp cứu chuyển mình đi đến lúc lên bàn mổ... bác sĩ gây mê hỏi han từng tí một: "Em sinh mấy con rồi? Có ý định sinh nữa không? Mà xinh như thế này không đẻ nữa thì phí à!"
Mình chẳng trả lời nổi đến câu thứ hai... Rồi chỉ thấy hình vuông, hình tròn trước mắt. Hết thuốc mê, chồng mình bảo: "bác sĩ bảo em ra chậm chút nữa là trụy mạch chết, vì máu đã chảy ra kín ổ bụng"... Và mình phải cắt đi vòi trứng bên trái...
Rồi ám ảnh này nối tiếp ám ảnh kia, nỗi đau này lần theo nỗi đau khác... cứ như số phận trêu ngươi, ông trời thử thách. Cứ cách 2 năm một lần, sau bao nỗ lực, trải qua không biết bao nhiêu cuộc thăm khám... mình thử que lên 2 vạch... nhưng éo le... lần nào cũng: "không thấy tim thai, thai không phát triển... "
Đau đớn nhất là những lần lên bàn đẻ không phải để sinh, mà để rút đi hi vọng về những đứa trẻ. Nỗi đau chồng chất nỗi đau... tất cả các bác sĩ đều thở dài thương xót mỗi khi xem bệnh án của mình với hàng tệp phiếu siêu âm thai dày theo năm tháng... Năm lần, bảy lượt sa sẩy thì còn gì là sức khỏe, còn gì là hi vọng ở tương lai...

Thời gian ấy, lúc nào nằm trên giường 2 tay mình cũng để lên bụng, lúc nào cũng muốn níu giữ con... rồi thành thói quen khó bỏ được của hành trình 9 năm dài tìm con...
Cảm giác nản lòng, muốn buông xuôi xâm chiếm sau tất cả nỗ lực: Có bệnh thì vái tứ phương... Ai chỉ đâu chữa tốt, nơi nào linh thiêng, mẹo nào làm được... mình đều đã theo hết... Sợ nhất cái bàn khám thai, sợ nhất mỗi lần thử que mà mãi mới thấy vạch thứ 2 mãi mới lên lờ mờ...sợ nhất là khi bác sĩ siêu âm lắc đầu đọc: không thấy âm vang thai...hình ảnh túi thai méo...
Và sợ cả những con mắt nhìn đầy vẻ tò mò, sợ những câu hỏi: Sao mãi vẫn chưa đẻ à? Tịt rồi à? Lại xịt rồi à?.... Và nhiều thêu dệt xung quanh mình qua nhiều năm tháng...
Ngày ấy, lúc nào mình cũng luôn niệm: "Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát!". Nhất là trong những giây phút đớn đau và sợ hãi nhất!
Đầu hè 2015, vợ chồng mình nản lòng thực sự, muốn buông xuôi tất cả, vì cũng tự an ủi nhau là: "Vợ chồng mình còn may mắn có được một đứa con rồi! Trời thương cho thêm nữa thì hưởng, không thì đành chịu vậy, có cưỡng cầu được đâu".
Tâm lí buông xuôi sau bao năm đau đớn cả về thể xác và tâm hồn... Quyết định không theo ai nữa, bỏ qua tất cả các phiếu hẹn đến lần sau. Mình quyết định đi du lịch, đi tụ họp bạn bè... tung tăng gần 2 tháng với tâm trạng: Cuộc đời vẫn đẹp sao...
Đầu tháng 7, sau 1 chuyến đi chơi xa, mình đi xe khách về, chao ôi là say xe, say như chưa bao giờ bị say... mật xanh, mật vàng theo nhau ra hết. Về nhà nằm bẹp 2 ngày, thấy người thật lạ, giật mình nghĩ đến kì kinh... Lao vội vào nhà vệ sinh thử que. Tạ ơn Trời Phật! 2 vạch đỏ chót dù thử vào buổi tối, mà mới chậm có 1 ngày kinh. Hi vọng sống lại trong mình...
Vội vàng đi ngay ra phòng khám mà mình đã theo nhiều năm. Và kết quả siêu âm kiếm tìm 9 năm đã đến: 1 túi thai trong tử cung, phôi thai phát triển tốt, nhịp tim... Rồi con lớn dần trong mẹ dưới sự theo dõi chặt chẽ của bác sĩ, tự chăm sóc chu đáo của bố và mọi người.
Tạ ơn Trời, Phật đã cho con được thấy cầu vồng sau những bão giông.
Cô bé cầu vồng đã về với mẹ!
Niềm hạnh phúc trọn vẹn với con yêu: Vầng mặt trời bé con! Con đã làm thay đổi cuộc đời mẹ! Con là động lực giúp mẹ vượt qua cả một thời gian dài đen tối!
Từ chính bản thân mình, mình luôn muốn gửi đến tất cả những người mẹ đang trên hành trình tìm con yêu: Bạn hãy lạc quan lên! Sau cơn mưa trời lại sáng! Con yêu sẽ về bên bạn khi đã đủ duyên! Mãi vững tin bạn nhé!
#MySHEro
#Thửtháchtháng3
#EsheepKitchen
#Thếhệbìnhđẳng
#IWD2021

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

#MặtTrờiTrongTôi#YêuBếpCẦU VỒNG SAU CƠN MƯANhững ngày tháng cũ trôi qua dài đằng

Để lại phản hồi bài viết