Cách ly ở Úc: Chuyện ăn uống và giải trí trong 14 ngày
Chào cả nhà YB, mấy hôm nay ở nhà sắp vào hè còn mình ở đây thì sắp vào đông, trời thì lạnh mà cứ lỡ liếc vào YB thì thấy cháo lòng làm lòng mình cũng bứt rứt đứng ngồi không yên 😬 Thôi thì nhà chẳng có gì đành ngoi lên chia sẻ chuyện ăn uống cách ly ở Úc với các gia đình vậy 😅
Vợ chồng mình tháng trước vừa chuyển từ Đà Nẵng về Úc, hạ cánh ở Adelaide (Nam Úc) và cách ly ở đó luôn. Hồi ở ĐN thì cũng giãn cách xã hội cả gần 2 tháng giời rồi nhưng vẫn đc ra ngoài mua đồ ăn các thứ, giờ lần đầu 2 đứa bị nhốt vào 1 phòng với nhau suốt 15 ngày trời, bạn bè còn bảo nếu qua được mà không chia tay nhau thì về sau chẳng gì chia rẽ được nữa 🤣
1. Cách ly khách sạn:
Riêng về cơ sở vật chất thì khỏi bàn, đệm êm, điều hoà, nước nóng đầy đủ cả. Chi phí cách ly ở Úc là $3,000/người và $4,000/2 người ở cùng 1 phòng (nguyên khoản này bằng mấy cái holiday của tôi rồi 😭). Chi phí này bao gồm ăn uống ngày 3 bữa trong 2 tuần, xe đưa từ sân bay về khách sạn, các lần xét nghiệm Covid và các công tác liên quan đến Covid đi kèm nữa (như y bác sĩ túc trực, cảnh sát canh gác 24/7, v.v.) Khách sạn thì không được chọn mà do chính phủ chỉ định nên có thể mỗi nơi mỗi khác, hoặc thậm chí cùng thành phố mà mỗi khách sạn hoạt động sẽ có điểm khác nhau. Nếu bay đến thành phố lớn như Sydney hay Melbourne thì có thể được ở khách sạn cao cấp hơn (đấy là tụi mình đoán thế).
Có lẽ vì bọn mình đi 2 người nên khách sạn đã sắp xếp cho ở phòng khá rộng rãi, có hẳn phòng khách riêng biệt. Theo mình biết, ai đi 1 mình thì chỉ là 1 phòng studio với 1 - 2 ghế bành thôi. Tụi mình cũng may được phòng có ban công hướng ra đường nữa, nhiều phòng khác chỉ có view ngõ hoặc như khách sạn của bạn mình còn không có ban công và không được mở cửa sổ cơ. Nhờ cái ban công bọn mình thấy đỡ tù túng hẳn, chồng mình thì tha hồ ngắm xe đi dưới đường, mình thì ngắm cây cối, nhìn trời nhìn mây, ngắm hoàng hôn 🙂
Phòng được trang bị tủ lạnh, bình đun nước, trà cà phê, trong tủ lạnh thì để sẵn 1 chai nước, 1 chai sữa tươi và 2 chai nước trái cây.
Do cách ly nên sẽ không có nhân viên dọn phòng mà tụi mình phải tự dọn dẹp, vệ sinh. Khách sạn có để sẵn 1 gói đồ gồm miếng rửa bát, nước rửa bát, khăn lau, khăn cọ, bột giặt, túi rác, túi đựng khăn và ga giường bẩn, v.v. Cùng với đó là vài tờ hướng dẫn, quy định, VD: 3h chiều hàng ngày thu rác nên phải buộc chặt túi rác và để ngoài cửa trước đó; Khăn và ga giường thay 5 ngày 1 lần,... Nếu cần thêm gì thì tụi mình có thể gọi lễ tân xin thêm (như nước rửa bát, khăn sạch, giấy ăn, giấy vệ sinh, chẳng hạn).
2. Đồ ăn:
Tâm hồn ăn uống như bọn mình thì đồ ăn của khách sạn đúng là thiên đường 🥰 Ở chỗ bọn mình, khách sạn thay đổi thực đơn cực kỳ phong phú, không chỉ đổi món liên tục mà còn là các món từ khắp nơi trên thế giới, từ Đông sang Tây, nào món Ấn, Mexico, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, thậm chí món Việt cũng được phục vụ tới 3 bữa trong thời gian tụi mình cách ly.
Cứ tới giờ ăn là họ sẽ để túi đồ ăn ở cửa và gõ cửa rồi tránh mặt. Tụi mình nghe tiếng gõ thì đeo khẩu trang rồi ra lấy đồ thôi, tuyệt nhiên chưa bao giờ nhìn thấy người đưa đồ. Từ lúc mới đến, họ đã hỏi xem có ai dị ứng gì không để đổi món cho phù hợp. Như vợ chồng mình thì do anh không ăn được hải sản nên cứ hôm nào có hải sản là anh được ăn món khác thay thế.
Mấy ngày đầu chưa biết thì bọn mình còn đoán già đoán non, hồi hộp xem bữa tới ăn gì. Sau đó gia nhập một nhóm Facebook khách sạn lập ra cho cả nhóm cách ly cùng đợt đó thì cứ tầm trưa là có nhân viên khách sạn lên cập nhật thực đơn ngày hôm sau. Thế là từ đó tụi mình hàng ngày chỉ ăn và hóng bữa tiếp theo như mong mẹ đi chợ về ấy :))
Đồ ăn khá ngon và chuẩn vị, mỗi tội với đứa yêu đồ Việt như mình thì thiếu rau trầm trọng (vì bên đó chỉ có salad thôi). May mà cứ đôi ba ngày lại có bữa trái cây và tụi mình có thể order đồ từ siêu thị nên có đủ hoa quả bổ sung chất xơ. Khẩu phần ăn lớn nên sau tầm 5 ngày ăn phè phỡn thì tụi mình phải phanh lại, phần vì khá ngấy rồi, phần vì đồ ngọt bên này thực sự ngọt luôn, nhìn phân nửa đồ ăn từng bữa bỏ đi mà tiếc đứt ruột. Do cách ly nên khách sạn cũng phải dùng đồ 1 lần và đồ ăn thừa chắc chắn không phân loại gì hết mà phải huỷ.
Chắc chắn mỗi khách sạn lại có đôi chỗ khác biệt trong chế độ ăn, như tụi mình thì chỉ nước trái cây trong tủ lạnh khi mới tới thôi. Còn bạn mình thì hàng ngày được 1 chai nước trái cây nhỏ và 1 gói snack nữa, nhưng khẩu phần ăn thì lại không có món khai vị như tụi mình.
3. Giải trí:
Ngoài sách và board game tụi mình mang theo thì khách sạn cũng rất tích cực tổ chức các hoạt động cho khách cách ly.
Trò tụi mình hóng nhất (sau đồ ăn) là trả lời câu đố vào 11h sáng hàng ngày. Thế là ngày nào cũng mong đến 11h để chơi game, xong game là đến bữa trưa, thời gian mong đợi nhất trong ngày :)) Game này thì nhân viên nghĩ câu hỏi rồi cho các phòng thi với nhau, chơi vui thôi không có giải thưởng gì nhưng mà cũng hào hứng phết.
Ngoài ra thì vài ngày lại có 1 buổi chơi Bingo lúc 3h chiều, anh nhà mình chơi có 1 lần thôi mà thắng hẳn chai champagne mới máu :)) Rồi thứ Sáu hàng tuần sẽ có nhạc sống buổi chiều, và tuỳ từng tuần mà khách sạn có hoạt động khác nhau như thử rượu vang chẳng hạn.
4. Kiểm soát dịch:
Công tác kiểm soát được làm rất chặt chẽ, chẳng thế mà trong suốt thời gian 2 tuần, bọn mình chẳng chạm mặt ai ngoài 2 chị y tá đến lấy dịch xét nghiệm Covid. Tụi mình phải lấy mẫu tổng cộng 3 lần vào ngày đến (ngày 0), ngày thứ 5 và thứ 12. Sau khi kết quả ngày 12 xác nhận âm tính thì ngày 15 được ra. Trong thời gian cách ly mà có triệu chứng thì các y tá sẽ báo bác sĩ rồi bác sĩ sẽ gọi hỏi cặn kẽ, kê đơn thuốc cho, hoặc yêu cầu lấy thêm mẫu xét nghiệm kiểm tra Covid cho chắc. Bác sĩ tư vấn hoàn toàn miễn phí, nếu có kê đơn thuốc thì người ta cũng đưa đến tận phòng, mình chỉ cần báo số thẻ để thanh toán tiền thuốc thôi.
Hàng ngày có y tá gọi điện kiểm tra tình hình nên có triệu chứng gì cũng phải báo cáo ngay. Họ không những quan tâm đến sức khoẻ thể chất mà còn rất rất quan tâm đến sức khoẻ tâm thần nữa. Bọn mình nhận được ít nhất 3 cuộc điện thoại hỏi có cần người nói chuyện không, ở cách ly có thấy khó ngủ, bồn chồn, buồn bã, tâm lý bất thường không, rồi nhắc đi nhắc lại nếu cần thì gọi đường nóng bất kể ngày đêm nhé.
Ngoài y tá thì các cảnh sát cũng là bạn thân của tụi mình, ngày nào cũng gọi điện chào hỏi (thực ra là điểm danh xem có đứa nào chạy mất không 😂) và nhắc ở nguyên trong phòng, đeo khẩu trang khi mở cửa phòng. Họ lịch sự và thân thiện cực kỳ luôn, và thường cuộc gọi chỉ gói gọn trong 2 - 3 câu là xong.
Sau 2 tuần cách ly thì bọn mình lưu luyến tới mức không muốn rời đi, kết thúc còn ngỡ ngàng tiếc nuối 😂 14 ngày trôi nhanh cái vèo đến bọn mình còn bất ngờ, dư âm lớn nhất còn sót lại là đồ ăn nên lên chia sẻ với mọi người hehe 😜
Bạn cần đăng nhập để thực hiện bình luận.
Nếu chưa có tài khoản đăng ký tại đây