Cơm vét đáy chảo - Mùi ký ức tuổi thơ
Có ai thấy tuổi thơ của mình dưới đáy chảo này không? Tuổi thơ của mình gắn liền với thành tích cái gì cũng xin trộn vét đáy chảo nồi. Hồi mới lên chức chị thì canh me xin cạo cháy xoong bột. Lớn lên xíu quẩn chân bà ngoại trong bếp, bà giã muối vừng xong cũng xin trộn cơm trong cối, tiện chày cối bà giã nhuyễn cơm trộn thêm ít muối vừng rồi vắt cho những nắm cơm bé xíu thơm mùi vừng lạc. Cơm trộn dấu nồi thịt kho tàu, chảo xáo gà kho gừng... Đơn giản là sau khi trút đồ ăn ra tô, mình sẽ lấy vài thìa cơm trộn cho sạch tinh. Hôm nào xài chảo thì bật bếp đảo cơm cho săn từng hạt, ngấm cái thứ nước cốt sót lại dưới đáy nồi. Ai cũng bảo thói quen đó là thứ tàn dư của thời khốn khó, đến cái dấu nồi cũng không chừa. Với mình đó lại là những ký ức trong veo, có tiếng chí choé tranh giành chén cơm trộn với thằng em, tiếng bà ngoại mắng yêu sư cha chúng mày, ăn thế này lát vào bữa lại gẩy gót. Hôm nay làm chảo cá khô chiên giòn mắm tỏi, lại không cưỡng lại được việc lấy mấy thìa cơm ra trộn và thấy #mùikýức lại về.
Bạn cần đăng nhập để thực hiện bình luận.
Nếu chưa có tài khoản đăng ký tại đây