#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMến

BỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ VIỆC NÀY MUỐN HỎI Ý KIẾN CON”; TRỜI XANH SỤP XUỐNG

💙 Bố ơi - Mặt trời của con!

💙 Đứa con gái cả, ngoan, hiểu chuyện, biết điều này từ nhỏ đã luôn sống bằng ánh mắt của Bố. Trước khi làm bất cứ chuyện gì cũng thăm dò ánh mắt Bố rồi mới dám làm. Thứ gì con cảm thấy thích nhưng Bố không thích thì đó nhất định không phải là thứ con thích rồi.

💙 Những năm con học cấp I, Bố đi làm xa nhà. Và có lẽ tình cảm bố con mình sẽ không đặc biệt đến thế nếu không có sự kiện xảy ra năm con học lớp 7 của gia đình ta… Mẹ con phải đi làm xa, cô bé 12 tuổi khóc nức nở ngoài cổng tiễn mẹ, bỗng thấy ướt ướt quần, chạy vào nhà kiểm tra: ngày đầu tiên của một cô bé dậy thì – xa mẹ. Cuộc sống của một cô gái bắt đầu lớn cũng bắt đầu từ đó – cùng với Bố. Một tay Bố đảm đang mọi công việc nhà: từ đồng áng, cơm nước, nuôi 3 chị em con, chăm lo chuyện học hành,…

💙 Vì Bố là một người bố nghiêm khắc mà ngày đó con ghen tỵ với những đứa bạn hàng xóm, chúng có thể vô tư nô đùa, sà vào lòng bố; còn con thì luôn luôn có khoảng cách với Bố. Giặt quần áo phơi, con không dám phơi đồ lót ra ngoài, phải giấu giếm vào trong. Ăn cơm, con không dám ghé bát lên và mà chỉ gắp từng đũa nhỏ, cũng vì thế mà ăn chậm. Bố luôn là người ăn xong trước và lên bàn ngồi uống nước. Con ngồi dưới chiếu ăn cơm mà mặt tưởng chừng đỏ bừng vì ngại, vì nghĩ Bố đang ngồi nhìn mình. Quãng thời gian con học cấp III, cũng vì thế mà con ăn không đủ no. Cuối mỗi bữa ăn sẽ là trộn cơm cho chó, cùng với nước rau, nước cá, nước đồ ăn còn dư. Con bê mâm bát ra bể nước đi rửa, vội vàng lén lút ăn vài miếng cơm trộn đó trước khi đổ cho chó. Bố ơi, con chưa từng kể Bố nghe chuyện CON ĂN CƠM CHÓ!

💙 Rồi con đi học ngoài Hà Nội, từ đó bắt đầu được dùng điện thoại để liên lạc về nhà. Cũng chính vì những cuộc điện thoại, những câu chuyện không phải chạm ánh mắt Bố mà khoảng cách giữa con và Bố được rút ngắn dần. Và rút ngắn đến mức 2 bố con như bạn thân, người tri kỷ; có bất kỳ chuyện gì từ lớn đến nhỏ, cả chuyện bố mẹ giận nhau Bố cũng gọi cho con: “BỐ CÓ CHUYỆN NÀY HỎI Ý KIẾN CON ĐƯỢC KHÔNG?”. Mỗi lần đưa đón con bắt xe khách đi về luôn luôn mặc định là Bố. Có ai ở quê ra, tiện Bố đều gửi gạo, gửi đồ ăn, dặn dò cẩn thận. Sau khi học xong, được mua xe máy đi làm nên hầu như mỗi lần về quê con đều tự chạy xe máy gần 200km từ Hà Nội về Thanh Hóa. Bố bị bệnh Gout ngày càng nặng, mỗi lần chạy xe về với Bố con đều khóc suốt chặng đường cả về lẫn đi vì nghĩ “con được về với Bố bao nhiêu lần nữa”.

💙 Ngày bạn trai – là chồng con bây giờ đến nhà xin phép Bố tìm hiểu con, Bố nói với con rằng “Lấy chồng Công an con sẽ vất vả, nhưng thôi, con tìm hiểu cho kỹ và con ưng thì Bố cũng ưng”. Bố đau Gout nằm liệt 3 tháng liền, nhưng gần đến ngày cưới con vẫn cố gắng dậy tập đi trong nước mắt đau đớn. Ngày con cưới, Bố cáu gắt với mọi người, nhưng người tri kỷ này của Bố hiểu Bố như vậy để ngăn những giọt nước mắt vì con đi lấy chồng. Trong lễ cưới con khóc nức nở khiến cả hội trường khóc theo con. Nhưng không ai biết, con khóc vì trong đầu con lúc đó chỉ nghĩ đến Bố. Sau mới nghe mẹ kể, chú rể đón dâu đi rồi Bố cũng vào phòng ngồi khóc.
Bởi vì đau khổ nhất đối với con, chính là Bố biết con khổ. Nên cuộc sống của con sau khi lấy chồng có nhiều mất mát, đau khổ nhưng con giấu Bố tất cả, tự mình vượt qua.

💙 Ngày TRỜI XANH SỤP XUỐNG đối với con chính là ngày 4h sáng mẹ gọi điện báo tin Bố đã uống thuốc cỏ cháy, đang đi cấp cứu. Cơn đau Gout hành hạ, chân tay của Bố dị dạng và đã bắt đầu phân hủy, khiến Bố làm như vậy để khỏi khổ vợ con. Con đi máy bay từ Đà Nẵng về Hà Nội rồi đi taxi từ Hà Nội về bệnh viện Thanh Hóa với Bố, suốt đường đi con khóc sưng húp mắt. Vì lượng thuốc lớn ngấm vào máu nên bác sĩ cũng lắc đầu. Ba ngày cuối đời Bố nằm viện con luôn túc trực ở bên, chứng kiến cơ thể Bố dần phá hủy, miệng dần cháy đi, tim con cũng như nát tan. Nhưng không hiểu sao bề ngoài con lại kiên cường đến vậy, không khóc trước mặt Bố, vẫn là chỗ dựa cho Bố, vẫn nắm tay Bố để Bố thấy nhẹ nhõm, để Bố thấy rằng con tự hào, con hạnh phúc vì cuộc đời này con có Bố, Bố có con. Con vẫn tỉnh táo báo tử, lo hậu sự cho Bố. Để rồi đến khi xong con mới gào khóc. Thế là con mất Bố rồi, trời xanh sụp xuống, lòng người nát tan…
Ba tháng liền con mất ngủ vì ám ảnh những ngày cuối đời của Bố. Suốt một năm sau, đêm nào con cũng tỉnh giấc và khóc vì nghĩ đến Bố. Đối với con, đó là mất mát lớn nhất cuộc đời!
Dần vượt qua được đau đớn của mất mát ấy, con nhận ra rằng đến nỗi đau lớn nhất mình còn vượt qua, thì sẽ chẳng còn khó khăn nào ngăn nổi cuộc sống của mình.

💙 Con sẽ luôn sống tử tế, luôn kiên cường vì con là con gái Bố!
Bố là Mặt Trời của con!

#ThửTháchMùaHè
#Hạnhphúclà
#YêuBếp
#EsheepKitchen

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

#GửiTimThươngMếnBỐ - MIỀN KÝ ỨC CỦA CON: CON ĂN CƠM CHÓ; “BỐ CÓ

Để lại phản hồi bài viết