Không Bao Giờ Mẹ Khóc

KHÔNG BAO GIỜ MẸ KHÓC

Tôi không ngăn mình viết bài thơ này được. Xin lỗi các bạn. Câu chuyện về người mẹ không bao giờ khóc này, chấn động lòng tôi quá.
https://www.facebook.com/groups/groupyeubep/permalink/1376046846112800/ Phương Đoàn ơi

Năm mùa hè đỏ lửa
Mẹ bới xác ngoài sông
Máu nhuộm khắp cánh đồng
Bàn tay dần chai sạn

Mẹ cả đời cửu vạn
Gánh gồng những đau thương
Đói khổ những đêm trường
Không bao giờ mẹ khóc

Ngày anh chết đơn độc
Lấy vải quấn xác con
Mẹ vẽ một hình tròn
Tiễn con về đất lạnh

Nơi tình yêu nhặt nhạnh
Mẹ có con, có em
Nỗi đau lại đau thêm
Em giống anh, xa mẹ!

Cuộc đời như gió nhẹ
Thoảng chút là mất nhau
Cuộc đời như lưỡi dao
Cắt vào từng núm ruột

Lòng mẹ đau, đau buốt
Nhưng không khóc bao giờ
Nuôi con và đợi chờ
Bố vướng vòng lao lý

Nước mắt nào cho phỉ
Mẹ ghi vội mấy dòng
Gửi nhà giam cho chồng
“ Long chết rồi anh ạ”

Tai ương như vồn vã
Bố lãnh án tử hình
Mẹ nuôi con một mình
Bán nhà mong kháng án

Trái tim hằn vết rạn
Đôi mắt hằn chân chim
Cuộc đời như nhấn chìm
Không bao giờ mẹ khóc

Mẹ đi về cô độc
Vất vả gắng nuôi con
Bươn chải để tính toan
Thăm chồng xa vạn dặm

Rồi chúng con khôn lớn
Chị cũng đi lấy chồng
Gió chướng thổi ngoài sông
Giấc mơ hồng chị vỡ

Một đêm trường nức nở
Ngày sinh thành bão giông
Quấn xác cháu chăn bông
Vừa chào đời đã mất

Nỗi đau còn chất ngất
Bạo bệnh đem chị đi
Tử biệt rồi sinh ly
Mẹ lặng yên không khóc

Mẹ thì thầm một góc
“ Đi nhé con gái yêu”
Nắng rơi như lệ chiều
Mà mẹ con không khóc

Buồn ngang rồi buồn dọc
Đời cắt tận tâm can
Khổ tận những muộn màng
Con lấy chồng xa mẹ.

Mười tám năm lao lý
Bố bạc tóc trở về
Chưa kịp đắp lời thề
Ung thư gan ập đến

Ba đứa con bệnh chết
Mẹ lần nữa chăm chồng
Ông trời nhìn thấy không
Một đêm đông bố mất

Mẹ không có gì cả
Ngoài những chiếc chăn bông
Quấn xác con , lưng còng
Ôm xác chồng, gối mỏi

Cuộc đời như trút vội
Hạnh phúc ở nơi đâu
Cả đời mẹ nát nhàu
Không bao giờ mẹ khóc

Không bao giờ mẹ khóc
Không bao giờ mẹ khóc
Mà đau thế mẹ ơi
Ngước mắt hỏi ông trời
Sao mẹ không thể khóc

Sao mẹ con không thể khóc vậy ông trời ơi!

Thơ UP #ThơUyenPhung

******
Các bạn thân mến!
Tôi bị những bài thi của tháng 3 này làm cho vật vã, không viết ra không được. Trong tất cả tôi ủng hộ bài thi này, người mẹ này. Hãy ủng hộ mẹ nhé các bạn! Hãy tặng cho người mẹ không bao giờ khóc này một nụ cười đi Yêu Bếp ơi!

#mặttrờitrongtôi

Không Bao Giờ Mẹ Khóc

Không Bao Giờ Mẹ Khóc

Không Bao Giờ Mẹ Khóc