#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt #hạnhphúccủamẹ

Những mâm cơm Việt.

Trịnh Công Sơn đã viết về mẹ thế này: “Chỉ có ở người mẹ, bạn mới tìm được lòng chung thủy tuyệt đối. Khi mất mẹ rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì, đối với mẹ, bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng. Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vị lợi. Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.”

Khi sinh tôi, mẹ đã ngoài 35 tuổi, không phải vì cần đứa con trai nối dõi dù bố mẹ tôi đều là con trưởng trong nhà. Ngày tôi ra đời, bố mẹ chẳng đặt lên tôi sự kì vọng hay thất vọng nào. Với bố trên những bàn nhậu, “ba con vịt dời” không phải là điều gì nghiêm trọng quá để tự ái. Với mẹ, những đứa con sinh ra càng không phải để đặt lên chúng những kì vọng để báo hiếu tuổi già.

Thế nhưng sinh tôi ra, gia đình tôi phải đối mặt với nhiều khó khăn. Sáu tháng tuổi, tôi đã vào viện và trở thành bệnh nhân quen thuộc, mới một tuổi, tôi đã trải qua hai cuộc phẫu thuật. Và sau đó là những tháng ngày khó khăn, cay đắng nuôi tôi khôn lớn của mẹ, biết bao giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ đã rơi xuống để tôi tồn tại đến ngày hôm nay. Tôi đã nhiều lần tự hỏi mình có phải ngôi sao chổi đen đủi rơi xuống cuộc đời mẹ hay không, vì sự xuất hiện của tôi đã khiến bố mẹ chịu nhiều vất vả, đã khiến chị cả vì tôi mà mất đi, đã khiến mẹ chịu đói chịu đau nhiều ngày để nuôi tôi khôn lớn. Tôi không xinh đẹp cũng không giỏi giang, khéo léo như các chị của mình, tôi là một đứa trẻ lì lợm, bướng bỉnh. Tuy nhiên, mẹ chưa từng đánh con cái một lần nào ngay cả khi tôi có làm những điều sai trái.

Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, lương thiện, sống một cuộc đời giản đơn quanh bếp. Có lẽ ước mơ lớn nhất của mẹ chỉ là thấy các con mình lớn khôn, có thể sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Chắc vì vậy cả đời mẹ chỉ quẩn quanh góc bếp để giữ một nếp nhà, chưa từng muốn được bước qua căn bếp nhỏ ấy mà đi đến những chân trời xa. Ngay cả khi sau này chúng tôi đã đủ đầy, mẹ vẫn không ngừng tay, vẫn ngày ngày lo từng bữa ăn cho gia đình. Mặc cho chúng tôi phản đối, mẹ không cần những bộ quần áo đắt tiền, không cần được làm đẹp cũng chẳng cần nghỉ ngơi, lúc nào mẹ cũng bảo chúng tôi rằng: “Mẹ không cần gì đâu. Hạnh phúc của phụ nữ là ở trong bếp”. Tôi đã từng nghĩ mẹ mình thật cổ hủ, cũng từng muốn bước chân đến nhiều nơi, chẳng muốn gắn mình vào góc bếp đầy ắp mùi dầu mỡ như mẹ, chỉ là mãi sau này khi tôi đã ở xa, khi đã đối mặt với sự sống và cái chết, tôi mới nhận ra những điều mẹ nói chẳng sai bao giờ. Hạnh phúc là căn bếp nhỏ, nơi tình yêu sẽ nảy mầm đơm trái.

Mẹ luôn tự tay sắp xếp chu đáo mọi việc trong nhà, từ những bữa ăn sáng tươm tất, những hộp cơm trưa hợp khẩu vị cho các con đến những bữa tối nóng hổi đợi các con về, ngay cả khi các con đã có gia đình thì mẹ vẫn không thay đổi thói quen ấy. Mọi việc trong nhà mẹ làm đều toàn tâm, cho đến bây giờ, trong mắt tôi, mẹ không chỉ là kho tàng nấu ăn phong phú mà còn là người truyền lửa cho chúng tôi khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Mẹ luôn bảo, biết nhiều không khổ, không biết mới khổ, vì thế chị em tôi đã học nữ công gia chánh từ mẹ - người biết tất cả từ cắm hoa, đan móc, thêu thùa, khâu vá, cắt may đến những việc vun vén, chăm lo cho gia đình, đối nhân xử thế. Nhìn mẹ để biết nhìn lại mình mà cố gắng.

Những ngày tôi xa nhà là những ngày mẹ tôi không ngừng lo lắng. Mỗi lần gọi điện, câu đầu tiên mẹ hỏi luôn là “có thiếu gì không con?”, để rồi mẹ lại cặm cụi xếp đồ, đóng gói gửi sang cho tôi đủ thứ gia vị nấu món Việt. Cũng vì thế tôi đã vượt qua những tháng ngày bệnh tật, đã luôn nhìn về mẹ để thêm cảm hứng mà sống vui vẻ trong góc bếp nhỏ của mình hôm nay. Tôi đã học nấu nhiều món ăn từ các vùng miền của Việt Nam, tôi đã nấu đủ ba bữa cơm Việt cho gia đình nhỏ của mình, từ bữa sáng với bún phở quen thuộc của Việt Nam, những hộp cơm trưa cho chồng con thật tinh tươm cho đến những bữa cơm tối nóng hổi đặt trong chiếc mâm tròn giống như mẹ đã làm nhiều năm tháng đã qua ấy.

Cuộc sống của gia đình tôi ở Nhật gần như không khác nhiều so với khi ở Việt Nam, những thói quen ăn uống, những tập tục truyền thống vẫn được chúng tôi lưu giữ lại thay vì cố gắng sống như những người Nhật thực thụ. Tôi luôn dạy con mình ngẩng cao đầu tự tin khi giới thiệu về bản thân, nguồn gốc, văn hoá của mình. Tôi không cảm thấy con mình thiệt thòi khi sống như một người Việt đích thực ở Nhật dù quốc tịch của con có thay đổi đi nữa.

Thứ gia vị nuôi tôi khôn lớn không phải chỉ đơn thuần là thứ nước mắm mặn mòi của Việt Nam, nó là tình yêu của những người mẹ lưu truyền qua nhiều đời thông qua căn bếp nhỏ của mình. Vì vậy dù ở đâu, tôi vẫn sẽ nấu những mâm cơm Việt giống như mẹ tôi để hạnh phúc rồi sẽ chảy tràn trong từng nhịp đập của con mình, thứ hạnh phúc dịu dàng của những người phụ nữ như mẹ tôi...

#mySHEro #ThửTháchTháng3 #EsheepKitchen #Thếhệbìnhđẳng #IWD2021

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

#MặtTrờiTrongTôi #YêuBếp #nhữngmâmcơmViệt  #hạnhphúccủamẹNhững mâm cơm Việt.Trịnh

Để lại phản hồi bài viết