Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội

NHỚ SẤU

Khi đi xa thường hay nhớ nhà. Mà mình lại hay đi, những chuyến công tác nối nhau vì làm báo mà chỉ ngồi phòng điều hòa thì chán mớ đời.

✅ Đi xa mình nhớ Hà nội quay quắt. Nhớ hồ Gươm - những buổi sớm mùa đông thấp thoáng sau màn sương giăng mờ mịt, nhớ những đêm khuya sau khi trực ở cơ quan phóng xe về nhà với các con dọc đường Nguyễn Du thoảng mùi hoa sữa, vắng lặng, nhớ những đêm đông nằm trên giường đệm đắp chăn bông vẫn thấy rét chợt chạnh lòng khi nghe tiếng rao đêm não nuột "Xôi lạc bánh khúc đây..." Tiếng rao thất thanh khiến lúc đầu mình nghe nhầm thành "Tôi là bánh khúc đây"...Nhớ căn phòng nhỏ với những đứa con yêu quí, nhớ khoảng sân trời có bóng bàng che đến nửa sân, nhớ những chậu cây cảnh xinh xinh nhưng cùng tuổi với hai đứa con mình...Và mình nhớ Sấu nữa.

✅Hà Nội có nhiều phố trồng riêng các loại cây. Ví dụ như Lò Đúc trông sao đen , dâu da xoan, Cầu gỗ, Hàng Thùng, Hàng Dầu trồng bằng lăng tím, Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Đường trồng dâu da xoan, đường Thanh niên toàn phượng vĩ, lan nghệ, Lý Thường Kiệt phượng vĩ, cơm nguội, Hoàng Diệu hàng xà cừ um tùm bóng mát, Hoàng hoa Thám thật nhiều cây hoa xưa, góc hồ Thiền Quang có mấy cây hoa sữa , còn đường Quán thánh lại có cây hoàng lan rất to đi ở đường Cửa bắc mà nhiều khi vẫn ngửi thấy mùi hoàng lan thoang thoảng, hoàng lan này đã đi vào trường ca bất hủ “ Hà nội phố” của cụ Phan Vũ❤️
xưa...
Mỗi con đường đều có vẻ đẹp riêng.
Nhưng không hiểu sao mỗi khi đi xa mình lại cứ nhớ về đường Phan Đình Phùng, con đường mà hai bên là những hàng sấu cổ thụ. Khi mình là cô gái nhỏ 15 tuổi hàng ngày đi qua con đường này để đến trường thì những hàng sấu đã được trồng ở đấy rồi. Hơn 30 năm đã trôi quá, có nghĩa là những cây sấu này có lẽ còn già gấp đôi tuổi mình cũng nên.

✅Hàng sấu đứng khiêm nhường bên đường, không hoa rực rỡ. Những tán lá Sấu dày, xanh ngắt.Mùa đông bàng thay lá chỉ còn trơ lại cành khẳng khiu. Còn Sấu thay lá lúc nào chẳng ai để ý. Mà thú vị là sấu chẳng bao giờ rụng hết lá, lá vàng xen lẫn lá xanh. Chỉ biết một sớm đầu hè, bất chợt người đi đường sẽ nhìn thấy lá sấu rơi đầy như những thảm vàng rực rỡ chen cùng màu nắng. Mà thực ra lúc đấy cũngk hó phân biệt đâu là màu nắng đâu là màu của lá sấu...Chỉ cần một cơn gió thổi nhẹ là những chiếc lá sấu chớm vàng lặng lẽ rời cành, bay lả tả, đậu cả vào vai áo người qua đường. Những ngày này đường Phan Đình Phùng đẹp như trong cổ tích. Riêng mình thì mình thích nhất đi trên đường này vào những ngày mùa hạ, khi sấu ra hoa.

✅Sau cơn mưa đêm, sáng ra những tán sấu bên đường lá được rửa sạch xanh rì, đường sạch bóng. Hoa sấu liti rụng trắng đường. Những bông hoa sấu xoay nhẹ trong gió như những hạt tuyết nhỏ bám lên tóc của những thiếu nữ. Mùi không khí trong lành thấm đẫm hơi nước cùng với hương chua dịu nhẹ của hoa sấu tạo thành một thứ đặc sản của đường Phan Đình Phùng mà không đường nào của Hà Nội có được..
✅Nhớ Sấu lại nhớ đến những món ăn từ sấu, rất đơn giản mà lại ngon miệng vô cùng mẹ nấu cho ăn những ngày hè nóng nực đến thở cũng còn nhọc : nhớ bát nước rau muống luộc đánh sấu, nhớ bát canh sấu nấu thịt nạc, nhớ vịt om sấu chua chua dìu dịu, nhớ ô mai sấu, nhớ cả sấu dầm mắm chua chua mặn mặn ăn thay cà, nhớ nước sấu thơm mùi gừng tươi... chao ôi là thương nhớ❤️

Nhớ Sấu mình lại nhớ đến mấy câu thơ của anh Đỗ Nam Cao - những câu thơ hay nhất về sấu:

“Nhưng vẫn còn một chút gì thăm thẳm
Bừng sáng lên đường sấu mỗi ban mai
Từng chùm quả mắt nhìn chua cả gió
Thổi lang thang suốt tháng năm dài..."

Rất nhiều bạn mình khi đi xa cũng bảo nhớ Hà nội quay quắt. Và mình biết chắc trong trăm ngàn nỗi nhớ ấy thế nào cũng có người nhớ Sấu..

Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội

Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội

Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội

Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội

Nỗi Nhớ Sấu - Hà Nội